Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Người Qua Đường Trong Truyện Tổng Tài: Phát Điên Tiện Thể Làm Giàu Chương 27: Làm Lao Công

Cài Đặt

Chương 27: Làm Lao Công

Trợ lý Hách đang giúp Lộ Nhân Giai bê bàn.

Đừng nhìn anh ngày thường có vẻ yếu nhược, gió thổi là đổ, thực tế nếu lột bỏ lớp vỏ ngoài thư sinh sẽ phát hiện, Hách Liên cực kỳ chú trọng quản lý vóc dáng.

Dưới lớp áo sơ mi dài tay, cơ bắp cánh tay thanh niên săn chắc, đường nét lưu loát. Khi khuân vác vật nặng, cơ bắp tự nhiên nổi lên tạo thành một đường cong mạnh mẽ, hơn nữa, anh một mình bê chiếc bàn vuông nhỏ bằng gỗ đặc mà chẳng tốn chút sức lực nào.

Vóc dáng chuẩn thế này, nếu không tập thể hình định kỳ thì khó mà có được.

Lộ Nhân Giai thực sự hâm mộ, đồng thời đối với hành vi ban ngày ban mặt lôi đồ của công ty về dùng riêng của trợ lý Hách thì tỏ vẻ mười hai vạn phần không tán thành.

"Trợ lý Hách, thế này không ổn đâu. Đây là tài sản công ty anh mà, anh mau bỏ xuống đi, bị phát hiện là bị phạt đấy."

Cô ôm chiếc gối ôm hình chú chó nhỏ mà anh vừa ép tặng, lẽo đẽo đi theo sau Hách Liên, vừa quan sát xung quanh xem có ai không, vừa hạ giọng lo lắng khuyên nhủ.

"Không sao đâu." Trợ lý Hách nghiêng mặt, mỉm cười trấn an cô.

Vì phải bê đồ nặng nên anh không đeo kính. Đôi mắt ngày thường vốn ôn hòa nhu nhuận, khi thiếu đi lớp kính mờ ảo, không hiểu sao lại lộ ra vài phần cao ngạo và sắc bén.

Trợ lý Hách vốn dĩ trông như thế này sao...

"Nếu là chiếc bàn có lai lịch như thế thì tôi càng không thể nhận! Hay là tôi trả lại cho anh ấy nhé?" Lộ Nhân Giai lộ vẻ mặt kinh hoàng.

Trợ lý Hách nhịn cười an ủi: "Không vấn đề gì đâu, chiếc bàn này đã qua thời hạn khấu hao tài sản cố định từ lâu, hiện tại trên sổ sách nó ở trạng thái thanh lý bỏ đi. Tôi lấy nó từ kho đã xin chỉ thị của Lộ tổng rồi, không sao cả."

Nghe anh nói vậy, Lộ Nhân Giai mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngay sau đó, cô lại nảy sinh hứng thú với chuyện cũ trong miệng Hách Liên, tò mò dò hỏi: "Nghe ý của trợ lý Hách, anh và Lộ tổng quen nhau từ nhỏ sao?"

Hách Liên gật đầu: "Đúng vậy. Xét trên một phương diện nào đó, bọn tôi xem như thanh mai trúc mã."

"Ồ ồ."

Do ảnh hưởng của việc đọc quá nhiều tiểu thuyết trước đây, Lộ Nhân Giai vừa nghe xong, não bộ tự động phác họa ra một bi kịch máu chó:

Thiếu gia Lộ Trạch Thiên của Kim Lộ Thực Nghiệp gia cảnh giàu có, ngậm thìa vàng từ nhỏ. Còn Hách Liên trạc tuổi anh ta, vốn là con của quản gia hoặc người hầu trong nhà, từ lúc biết nhận thức đã được dạy bảo phải trung thành với thiếu gia, mọi việc lấy nhu cầu của thiếu gia làm đầu, làm một cái bóng không tên tuổi.

Dưới sự trợ giúp của chủ nhà, thiếu niên Hách Liên học cùng trường quý tộc với Lộ Trạch Thiên. Khác với một đại ca trường học kiêu ngạo ương ngạnh như Lộ Trạch Thiên, Hách Liên học tập nghiêm túc, thành tích ưu tú, là con ngoan trò giỏi điển hình. Thế nhưng, dù Hách Liên có nỗ lực thế nào cũng không thoát khỏi lời nguyền số phận.

Ở trường, anh phải luôn chuẩn bị sẵn tư thế buông sách vở để đi dọn dẹp bãi chiến trường do thiếu gia gây ra. Sau khi tốt nghiệp, anh phải theo thỏa thuận vào công ty làm việc cho Lộ Trạch Thiên. Trong tương lai, con cháu anh thậm chí có thể phải tiếp tục vòng lặp này, phục vụ cho đời sau của nhà họ Lộ cả đời...

Đúng là thảm kịch nhân gian mà, trợ lý Hách cũng khổ quá đi! Bị ảo tưởng trong đầu mình làm cho cảm động, Lộ Nhân Giai lau lau khóe mắt, muốn an ủi nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu, chỉ đành đưa tay vỗ vỗ vai trợ lý Hách một cách tượng trưng: "Haiz, anh cũng thảm thật đấy..."

"Hả?" Trợ lý Hách chớp mắt, mặt hiện lên vẻ nghi hoặc, "Tuy không biết Lộ tiểu thư đang ám chỉ điều gì, nhưng vẫn cảm ơn sự an ủi của cô?"

Trợ lý Hách không thừa nhận... nhưng cũng dễ hiểu thôi, dù sao chẳng ai muốn bị người khác thương hại cả. Vì để giữ gìn lòng tự trọng của trợ lý Hách, sau này gặp chủ đề liên quan đến thân thế anh, cô nên tránh đi thì hơn...

Lộ Nhân Giai thầm ghi nhớ điểm này, ho nhẹ một tiếng rồi cứng nhắc chuyển chủ đề, bắt đầu khen ngợi sự khéo léo của anh trong việc cải tạo căn phòng.

Phòng nghỉ nhanh chóng khôi phục lại bầu không khí vui vẻ lúc đầu.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc