Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tin nhắn của Lộ Nhân Giai vừa gửi đi, lập tức nhận được phản hồi từ "Kẻ cuồng tín ngoài vòng pháp luật”.
[Tôi đang rất bận, có việc gì nói thẳng đi.]
Hai ngón tay Lộ Nhân Giai bay loạn trên màn hình, gõ điên cuồng.
[Là thế này, gần đây tôi tìm được một cách kiếm tiền rất hay, nếu may mắn thì không lâu nữa có thể trả sạch nợ cho anh. Nhưng để thực hiện kế hoạch này, tôi cần một chút trợ giúp nho nhỏ.]
[Nói.]
[Anh có thể giúp tôi làm giả một bằng tốt nghiệp của Đại học X không? Chuyên ngành Quản lý tài chính, nếu có thêm một chứng chỉ hành nghề kế toán nữa thì tuyệt vời]
[Không làm.]
[Đừng mà, lần này tôi không định ăn quỵt đâu, sẽ trả tiền sòng phẳng. Bao nhiêu tiền anh cứ ra giá đi, anh xem mấy lần hợp tác trước của chúng ta không phải rất thuận lợi sao. Hơn nữa tôi cũng có kiến thức về tài chính, anh cứ yên tâm, tuyệt đối không lộ tẩy đâu.]
[Không phải vấn đề tiền bạc.]
[?]
Đối phương im lặng hồi lâu. Lộ Nhân Giai cầm điện thoại, trố mắt nhìn dòng chữ "đối phương đang nhập tin nhắn..." ở đầu khung trò chuyện hiện lên rồi biến mất, biến mất rồi lại hiện lên, liên tục mấy lần như vậy cuối cùng mới nhảy ra hai tin nhắn mới.
[Người đàn ông đó đã xử lý xong đống rắc rối trong tay, đang tập trung toàn lực lùng sục tung tích của cô ấy]
[Tôi phải bảo vệ cô ấy... Để không bị lộ hành tung, trong thời gian ngắn tới tôi không định nhận đơn nữa]
[Vậy được rồi, anh tự cầu phúc đi... Nếu cần, tôi có thể cho các người mượn ít tiền, nhưng không nhiều đâu, tối đa là một vạn tệ thôi.]
Suy nghĩ một lát, cô do dự nén đau lòng gõ câu trả lời. Tin nhắn gửi đi, phía "Kẻ cuồng đồ ngoài vòng pháp luật" lại rơi vào im lặng. Lộ Nhân Giai đợi một lúc không thấy hồi âm, một trận phiền muộn dâng lên, cô dứt khoát tắt màn hình, mở giá sách trong đầu ra đọc lại cuốn tiểu thuyết đầu tiên.
Cuốn sách mang tên “Giam cầm tước vàng”, một bộ tiểu thuyết ngôn tình đô thị hắc đạo mà cô vô tình mở khóa vào cái ngày mới xuyên không tới đây.
Nhắc đến quá trình xuyên không của Lộ Nhân Giai, thật sự là một lời khó nói hết.
Người ta xuyên không, hoặc là đêm quan sát thiên văn thấy cửu tinh liên châu, hoặc là đi qua đường bị xe tải đâm, không nói là tốt hay xấu nhưng ít ra đều rất đặc sắc. Thế mà đến lượt cô, chỉ vào một ngày nghỉ bình thường như bao ngày, cô nằm trên giường xem vài cái video nhạt nhẽo, xem chán rồi buông điện thoại ngủ một giấc bình thường.
Kết quả, vừa tỉnh dậy, cô đã mặc nguyên bộ đồ ngủ xuất hiện bên lề đường ở dị giới, nằm chỏng chơ trong bụi cây ven đường, bị người qua đường chỉ trỏ như một con sâu rượu.
Vì lúc xuyên không đang ngủ say trong chăn, nên thứ duy nhất đi theo cô ngoài bộ đồ ngủ tay dài chính là một chiếc vòng tay vàng trơn cô đeo trên cổ tay. Những thứ còn lại như điện thoại, căn nhà nhỏ 84 mét vuông, tiền tiết kiệm ngân hàng... tất cả đều không mang theo được!
Câu hỏi: Một ngày nọ bạn mở mắt ra, phát hiện mình xuyên không đến dị giới, không một xu dính túi, cũng không có giấy tờ tùy thân, bạn sẽ làm gì?
Người khác thế nào cô không biết, nhưng phản ứng đầu tiên của cô là đi tìm cảnh sát.
Dù sao từ nhỏ đến lớn cô luôn là một công dân tốt tuân thủ pháp luật mà.
Lộ Nhân Giai hỏi thăm người qua đường vị trí đồn cảnh sát, định giả vờ mất trí nhớ để nhờ giúp đỡ, sẵn tiện ăn chực ở đồn luôn. Người qua đường bảo đồn cảnh sát cách đó hai con phố, Lộ Nhân Giai nhìn đôi bàn chân trần của mình, rồi nhìn sỏi đá trên mặt đất, cảm thấy trước khi đi gặp cảnh sát, mình phải tìm cho mình một đôi giày đã.
Đúng thế, cô không có giày, ai đời người bình thường lại đi giày khi ngủ chứ hả!
Trên cổ tay cô có một chiếc vòng vàng, tuy là vòng rỗng nhưng cũng trị giá năm sáu ngàn tệ. Tuy nhiên, để đổi một đôi giày mà phải bán đi báu vật đeo nhiều năm, cô hơi tiếc. Thế là sau một hồi đấu tranh tư tưởng, Lộ Nhân Giai chui vào một con hẻm vắng người, bới tung cái thùng rác ở cuối hẻm lên.
Chỉ cần thứ gì đó xỏ được vào chân để không bị thương là được, không nhất thiết phải là giày, vải rách, xốp hay bao tải gì cũng chơi hết...
Cô nhịn mùi hôi thối của thùng rác, khom lưng bới bới tìm tìm. Giày thì không thấy đâu, trái lại câu được một cô gái xinh đẹp tốt bụng đến mức kỳ lạ.
"Xin hỏi bạn đang tìm gì vậy? Bạn đói bụng sao?"
Lộ Nhân Giai quay đầu lại, thấy một cô gái trẻ mặc váy ren trắng tinh, chân đi giày sandal cao gót thanh mảnh đang đứng phía sau, nhìn cô với ánh mắt đầy lo lắng.
Ánh ban mai chiếu xiên qua, phủ lên người cô gái một lớp hào quang nhàn nhạt, kết hợp với nụ cười ấm áp dịu dàng trên mặt khiến Lộ Nhân Giai nhất thời ngẩn ngơ, suýt tưởng mình gặp được thiên sứ, ừm, một thiên sứ tay đang xách một túi rác màu đen.
[Đinh, mở khóa sách mới: Giam cầm tước vàng!]
Cũng ngay lúc Lộ Nhân Giai nhìn rõ diện mạo cô gái, bánh răng định mệnh kêu "cạch" một tiếng, cô đã thức tỉnh năng lực đặc biệt: "Kệ sách tiểu thuyết".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)