Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Người Qua Đường Trong Truyện Tổng Tài: Phát Điên Tiện Thể Làm Giàu Chương 1: Giao Đồ Ăn

Cài Đặt

Chương 1: Giao Đồ Ăn

Thành phố Tổng, khu Tây Thành, dưới con đường rợp bóng cây.

Lộ Nhân Giai cả đầu mồ hôi nóng hầm hập, tay xách túi trà sữa, vội vàng luồn qua làn người, đi tới chiếc xe điện nhỏ đỗ dưới bóng cây, mở nắp thùng giữ nhiệt phía sau xe, đặt cốc trà sữa vẫn còn tỏa hơi lạnh vào trong.

Đậy nắp xong, cô lôi điện thoại từ túi quần ra, chọc chọc mấy cái lên màn hình, thấy đơn trước mắt chỉ còn 13 phút là quá giờ, liền vừa lầm bầm chửi thề vừa kẹp điện thoại lên giá trước tay lái. Sau đó cô đạp chân chống, ngồi lên chiếc xe điện cũ kỹ đã theo mình chinh chiến qua mọi nẻo đường, mở định vị chuẩn bị giao nốt đơn trước.

Sóng ở khu Tây Thành vốn đã kém, càng lúc gấp thì mạng càng như muốn trêu người. Chiếc smartphone đời cũ của cô kẹt ở giao diện dẫn đường một lúc lâu, mãi mới chậm rãi hiện ra bản đồ.

“Em không nghe, em không nghe, em không nghe! Lộ Trạch Thiên, anh còn định lừa em tới bao giờ nữa hả? Em nói cho anh biết, chúng ta xong rồi, kết thúc rồi!”

“Không, Tuyết Ngưng!”

Cãi nhau kịch liệt, lời lẽ lại đầy mùi cẩu huyết, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến mấy bộ phim tình cảm não tàn chiếu giờ vàng. Lộ Nhân Giai vốn thích hóng drama rốt cuộc không nhịn được, tạm thời dừng xe lại.

Cô nhón mũi chân, kéo dài cổ như hươu cao cổ tò mò, nhìn về phía phát ra âm thanh, liền thấy ở đầu con đường rợp bóng cây kia không biết từ lúc nào xuất hiện một đôi… cẩu nam nữ, à không, một đôi tình nhân đang giằng co không dứt.

Người đàn ông vai rộng chân dài, giữa trời nóng bức vẫn mặc một bộ vest dài tay, tóc còn vuốt keo chỉnh tề, trông chẳng khác nào vừa từ phim tổng tài bước ra. Không thể phủ nhận là anh ta rất đẹp trai, kiểu đẹp trai có tính xâm lược cao, đứng giữa đám đông là có thể hút sạch ánh nhìn.

Rõ ràng anh ta đã làm chuyện gì đó không đúng lúc đúng chỗ, chọc giận bạn gái. Cô gái bên cạnh mặc váy trắng dài, dáng người mảnh mai thanh thuần, vành mắt đỏ hoe, nước mắt to như hạt đậu không ngừng rơi xuống, mặc cho người đàn ông ngăn cản, cứ cúi đầu chạy thẳng về phía trước.

[Đinh! Mở khóa sách mới: Tổng tài cố chấp và cô vợ bỏ trốn!]

Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt hai người, một tiếng thông báo lanh lảnh vang lên, trước mắt Lộ Nhân Giai hoa lên, trong đầu bỗng dưng xuất hiện thêm một quyển tiểu thuyết bìa hồng phấn, trên bìa vẽ đầy trái tim yêu thương.

Ơ… khoan đã, cái này là…

Lộ Nhân Giai còn chưa kịp hoàn hồn, cô gái tên Tuyết Ngưng kia đã vừa khóc vừa lao tới bên một chiếc taxi đậu ven đường. Chỉ thấy cô ta vươn đôi tay mềm yếu, dốc hết sức đẩy mạnh về phía sau, người đàn ông mặc vest đang đuổi theo lập tức bị đẩy lảo đảo.

Chớp lấy cơ hội, Tuyết Ngưng lau nước mắt, kéo cửa xe, ngồi thẳng vào taxi.

“Tuyết Ngưng, đừng đi!” Người đàn ông đứng vững lại liền lao tới, nhưng chậm một bước, khi anh ta bổ nhào tới cửa xe thì taxi đã khởi động.

“Đệt, làm cái trò gì vậy, không muốn sống nữa à!” Từ ghế lái taxi thò ra một ngón tay giữa, chửi thẳng vào mặt người đàn ông.

Ngay sau đó chỉ nghe “vù” một tiếng, taxi phụt ra một đám khói đen, lắc lư rồi phóng đi mất dạng, bỏ lại người đàn ông mặc vest đứng ngây người tại chỗ, vươn tay về phía xa, trên gương mặt tuấn tú tràn đầy đau đớn tuyệt vọng.

“Không, Tuyết Ngưng, đừng đi!”

Giọng run rẩy, dư âm vương vất, mãi không tan.

“…”

Trời đất ơi, thì ra ngoài đời thật cũng có người diễn trò khoa trương kiểu này sao… Tình tiết thăng trầm, diễn xuất lố đến chói mắt, không biết còn tưởng mình lạc vào trường quay phim truyền hình cẩu huyết.

Lộ Nhân Giai há hốc mồm ngồi bên cạnh xem đến ngẩn người, suýt nữa thì quên béng cả nhiệm vụ giao hàng.

“Cô!”

Có lẽ do ánh mắt cô nhìn quá thẳng thừng, người đàn ông mặc vest đứng tại chỗ đau khổ hóa đá gần mười giây, bỗng nhiên quay đầu lại, ánh mắt sắc bén như mũi tên khóa chặt Lộ Nhân Giai đang hóng chuyện.

“Tôi?” Lộ Nhân Giai chỉ vào mũi mình, vẻ mặt mơ hồ. Cô chỉ là người qua đường thích xem náo nhiệt thôi mà, sao tự dưng lại có vai diễn trong vở kịch này?

“Đúng, chính là cô.” Người đàn ông mặc vest bước lên hai bước, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm cô gái mặc đồng phục giao đồ ăn màu vàng nhạt trước mặt.

Anh ta rất cao, tiến lại gần khiến Lộ Nhân Giai buộc phải ngẩng đầu mới nhìn rõ mặt đối phương. Cô vẫn còn ngồi trên xe, chân chống chạm đất, ngơ ngác nhìn người đàn ông tiến tới ngày càng gần, cuối cùng dừng lại bên cạnh cô, chậm rãi đưa tay ra.

Cái, cái này là muốn làm gì đây…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc