Đoàn Hành ngồi trên xe trở về câu lạc bộ, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
Quản lý Nguyễn cả đường đều không dám hé răng, sợ mình bị lôi ra trút giận.
Lúc xe sắp sửa về tới trụ sở câu lạc bộ, quản lý Nguyễn cuối cùng cũng gom góp được dũng khí mở miệng, “Tiểu Đoàn, cậu……rốt cuộc cậu nghĩ thế nào về Bùi tổng?”
Đoàn Hành nghe được, khuôn mặt vốn đang âm trầm thoáng cứng lại, sau đó nhíu mày nói, “Nghĩ thế nào là sao? Tôi có thể nghĩ thế nào về anh ta được chứ?”
Quản lý Nguyễn thấy bộ dạng này của cậu ta, nhất thời có chút hận rèn sắt không thành thép, ông thật mong tên nhóc này có thể mau chóng giác ngộ, chủ động dỗ dành Nam Bùi quay về.
Dẫu sao, Nam Bùi cũng là kim chủ của chiến đội TKT, bây giờ còn đang trong giải đấu, nếu như Nam Bùi từ bỏ Đoàn Hành cùng TKT, vậy chiến đội sẽ phải gánh chịu ảnh hưởng cực lớn.
Rõ ràng là Nam Bùi theo đuổi cậu ta mà!
“Bằng không, Bùi tổng có lẽ sẽ thật sự từ bỏ việc theo đuổi cậu, từ bỏ TKT đó.” Quản lý Nguyễn căng da đầu nói nốt nửa câu còn lại.
Đoàn Hành nghe xong, nhất thời như bị cái gì kích, thích, ngón tay siết lại thật chặt, sắc mặt cũng càng thêm khó nhìn.
Cậu ta nhớ đến chuyện Nam Bùi tặng quà cho người khác, cả thái độ của cậu đối với mình nữa……
Tuy Đoàn Hành không muốn thừa nhận, nhưng lời quản lý Nguyễn nói là thật.
Nghĩ đến đây, Đoàn Hành buông lỏng nắm tay ra, đáy mắt nhất thời ánh lên chút hốt hoảng —- Nam Bùi thật sự sẽ rời khỏi cậu ta sao?
Thấy Đoàn Hành đã có chút dao động, quản lý Nguyễn thừa thắng xông lên, tiếp tục nói, “Tiểu Đoàn, nếu cậu đã thích Bùi tổng, thì phải học cách trân trọng người ta đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)