Tống Cảnh Sâm nói câu này xong, mọi người ở hiện trường đều ngây người.
Ai cũng không ngờ, Tống Cảnh Sâm lại làm khó Nam Bùi trước mặt bao người như thế.
Đáy mắt Trần Vũ cũng ánh lên nét kinh ngạc.
Tuy cậu ta quả thật có chuẩn bị quà giáng sinh cho Tống Cảnh Sâm, nhưng khiến cậu ta không ngờ là, Tống Cảnh Sâm lại chủ động đòi cậu ta quà.
“Tống tổng, quà của tôi ít tiền lắm, hay là anh cứ nhận của cậu Nam Bùi trước đi.” Nói xong, Trần Vũ dùng ánh mắt có chút sợ sệt nhìn Nam Bùi một cái.
Hắn biết ngay Nam Bùi vẫn để ý mình, sẽ ghen với Trần Vũ mà, cậu tới tìm Lục Bách Nhiễm chẳng qua cũng chỉ để thăm dò Tống Cảnh Sâm hắn thôi.
Sau khi xác nhận được suy nghĩ của mình là đúng, tâm tình Tống Cảnh Sâm thoải mái hơn nhiều.
Nhưng như này vẫn chưa đủ, hắn còn muốn khiến Nam Bùi phải đích thân thừa nhận cậu ghen, cậu đố kị nữa.
Trước giờ, trong đoạn tình cảm này, vẫn luôn là Tống Cảnh Sâm nắm vị thế chủ đạo, nhưng bây giờ cảm xúc của hắn lại dễ dàng bị Nam Bùi tác động, đương nhiên hắn sẽ muốn thay đổi hiện trạng này rồi.
Vì vậy, Tống Cảnh Sâm lại tiếp tục kíc.h thích Nam Bùi.
Hắn khẽ nhướn mày, nhìn về phía Nam Bùi, giọng điệu trào phúng nói, “Sao thế, Nam Bùi, cậu có ý kiến gì với Trần Vũ hả?”
Nam Bùi cắn chặt môi, sắc mặt càng lúc càng tái nhợt.
Sắp rồi.
Tống Cảnh Sâm nghĩ, Nam Bùi đã không còn kiềm chế được, sắp sửa để lộ suy nghĩ chân thật trong lòng mình ra rồi.
Chỉ cần Nam Bùi mở miệng nói muốn hắn đuổi Trần Vũ đi, hắn sẽ lấy đó làm điều kiện, để Nam Bùi hủy hợp đồng với Lục Bách Nhiễm.
Tống Cảnh Sâm nghĩ, mình cũng suy nghĩ chu toàn cho Nam Bùi thật chứ.
Đúng lúc này, Trần Vũ cẩn thận lấy ra món quà nhỏ mình dày công chuẩn bị.
Hộp quà không to như của Nam Bùi, giấy gói cũng không tinh xảo như thế.
Thấy Nam Bùi cắn môi không nói gì, Tống Cảnh Sâm lại có thêm động tác.
Hắn nhận lấy quà Trần Vũ tặng, giả vờ thỏa mãn ngắm nghía, sau đó nâng mắt nhìn về phía Nam Bùi, cong môi hỏi, “Cậu còn gì muốn nói nữa không?”
Trước ánh mắt đồng tình của mọi người, Nam Bùi cuối cùng cũng mở miệng, “Anh Cảnh Sâm……”
Tống Cảnh Sâm nhìn cậu, vô thức ngồi thẳng người dậy, đáy mắt cất giấu chút mong đợi nho nhỏ.
Cậu ta sẽ nổi giận, hay làm nũng đây, cũng có thể sẽ khóc lóc cầu xin mình nhỉ?
Ngay lúc Tống Cảnh Sâm còn đang suy đoán phản ứng của Nam Bùi, cậu chầm chậm thu món quà lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)