Bởi vì câu nói ấy mà bầu không khí giữa hai người nhiễm chút mùi vị mờ ám, khiến trong lòng Hoắc Nghiêu bất chợt khẩn trương.
“Ý tôi không phải là đang mong anh quay lại.” Nam Bùi khẽ ho một tiếng, để che giấu đi vẻ mất tự nhiên của mình mà chuyển tầm mắt ra chỗ khác, nhỏ giọng nói, “Anh cứ bận việc của anh đi, công việc quan trọng hơn mà.”
Hầu kết Hoắc Nghiêu trượt lên trượt xuống, trầm mặc một lát, sau đó nhướn mày nói, “……Như vậy à, thế tôi đợi thêm mấy hôm nữa mới về vậy.”
“Tùy anh.” Nam Bùi liếc nhìn di động, khẽ mím môi, chậm chạp nói, “Tôi cùng mọi người ở cổ trấn chơi cũng vui lắm.”
Hoắc Nghiêu, “……”
Anh không khỏi ngồi thẳng người. Dường như anh đã đoán được quanh Nam Bùi lúc này là những ai rồi.
Vì vậy, sau khi nghe xong câu nói kia, sắc mặt Hoắc Nghiêu có chút biến hóa nho nhỏ, đột nhiên nói, “Thật ra cổ trấn không phải là chỗ thú vị nhất ở đó đâu.”
Nam Bùi ngây người, “Hả?”
“Chỗ thú vị nhất……” Hoắc Nghiêu vờ như vô tình nhắc đến, nhưng tầm mắt lại dán chặt vào mặt Nam Bùi, “Lần tới tôi sẽ dẫn cậu đi.”
Nam Bùi phản ứng lại rất nhanh, câu này của Hoắc Nghiêu sao lại lờ mờ mang theo…… cảm giác ‘tranh sủng’ thế nhỉ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)