Đợi Đoàn Hành lấy lại tinh thần, Tống Cảnh Sâm đã đi sang một bên, đang bàn về việc quay chụp với đạo diễn, còn Nam Bùi đang nhỏ giọng nói chuyện về phần chơi ngày hôm nay với các khách mời khác, khóe môi luôn treo nụ cười như có như không.
Cảnh tượng mập mờ vừa rồi dường như chỉ là ảo giác của Đoàn Hành vậy.
Cậu ta không khỏi nhíu mày, trầm mặc nhìn Nam Bùi.
Nam Bùi đang nói chuyện với người bên cạnh, đột nhiên một giọng nói lành lạnh truyền tới, “Muốn uống nước không.”
Nam Bùi thoáng ngây người, lấy lại tinh thần, trông thấy Đoàn Hành cầm hai bình nước, đưa một bình trong đó cho mình.
Nam Bùi vội vàng nói, “Cảm ơn em, Tiểu Đoàn.”
Sau đó, cậu vươn tay ra chuẩn bị nhận chai nước khoáng trong tay Đoàn Hành. Nhưng ngón tay Nam Bùi đã nắm lấy chai nước rồi, Đoàn Hành lại vẫn không có ý định buông ra.
Nam Bùi có chút kinh ngạc nâng mắt nhìn về phía Đoàn Hành, lại ngạc nhiên phát hiện trong mắt người đối diện vương chút hơi lạnh.
Giây tiếp theo, tầm mắt Đoàn Hành hạ xuống, rơi trên cổ tay Nam Bùi, mím mím môi, nói, “Tôi không lấy được chiếc vòng tay kia.” Giọng điệu có chút rầu rĩ.
“Không lấy được thì thôi, sao vậy?” Đáy mắt Nam Bùi ánh lên vẻ nghi hoặc, hỏi, “Em muốn có lắm hả? Vậy em lên mạng mua một chiếc là được mà……”
Ghen tị vì Tống Cảnh Sâm lấy được chiếc vòng tay kia hả?
Cái đó thì có gì đáng để mà ghen tị chứ?
“Nếu như vừa nãy tiếp tục thi đấu, mà không phải dùng oẳn tù tì để quyết định…” Đoàn Hành nhíu nhíu mày, có chút không phục nói, “Vậy người thắng nhất định là tôi.”
Nam Bùi nghe vậy, chú ý thấy vẻ khó chịu trong mắt Đoàn Hành, cùng với mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi cậu ta, nhất thời hiểu rõ trong lòng.
Đoàn Hành là một người háo thắng, không muốn thua bất cứ cuộc thi đấu nào.
Cộng thêm ba người đều là nam chính, vô hình trung khơi ra dụ,c vọng tranh đấu của Đoàn Hành, chẳng trách cậu ta lại cố chấp với chiếc vòng tay kia như thế.
“Vậy nên thứ em để ý không phải là vòng tay…” Nam Bùi không nhịn được cười, có chút bất đắc dĩ nói, “Em chỉ không muốn thi đấu thua thôi, là như vậy phải không?”
Đoàn Hành nghe thấy Nam Bùi nói thế, vẻ mặt thoáng chốc thất thần. Ngón tay cậu ta không khỏi buông lỏng, Nam Bùi dễ dàng cầm đi chai nước khoáng trong tay cậu ta.
Đợi đến khi lấy lại tinh thần, Đoàn Hành có chút mất tự nhiên nói, “Cũng…cũng không hẳn, tôi cũng rất muốn có chiếc vòng tay đó……” Nói xong, cậu ta dời tầm mắt, không dám đối diện với ánh mắt Nam Bùi.
Nhưng lời nói của cậu ta lại bị Nam Bùi hiểu thành nỗ lực che giấu lòng hiếu thắng sau trận đấu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)