Lục Bách Nhiễm mặt không đổi sắc nhìn Nam Bùi, trên mặt không có bất cứ biểu cảm gì, nhưng trong mắt lại mang theo chút đắc ý nho nhỏ —-
Bí mật này, chỉ mình hai người họ biết là thật hay giả thôi.
Không ngờ cậu lại cảm thấy lần chạy trốn đến nhếch nhác ấy……
Rất lãng mạn.
Lục Bách Nhiễm biết Nam Bùi không thể trước mặt bao người nói ‘nhân vật chính của câu chuyện ấy là hai chúng tôi’ được, nhưng câu trả lời của cậu, lại vẫn truyền đạt được hết tình cảm cậu dành cho y.
Vừa không khiến hai người họ dính phải scandal, vừa khéo léo đáp lại được ‘bí mật’ của Lục Bách Nhiễm. Mà đứng dưới góc độ của những người khác, câu trả lời này cũng không mang bất cứ hàm nghĩa đặc biệt gì, chỉ có thể xem như tâng bốc Lục Bách Nhiễm chút thôi, dẫu sao không có mấy ai cảm thấy loại tình tiết như trong phim thần tượng này là thật hết.
Nam Bùi vốn tưởng rằng mình thoát được màn này rồi.
Nhưng mà…
Khi đến lượt Tống Cảnh Sâm nói ra bí mật của mình, hắn cũng không chút dấu vết liếc Nam Bùi một cái qua khóe mắt, sau đó chầm chậm nói, “Cách đây không lâu, tôi suýt chút nữa bị một chiếc ô tô tông phải, lúc ấy không kịp phản ứng, may mà được người qua đường lao vào đẩy ra mới tránh được một kiếp.”
Nam Bùi, “……”
Điên à, cái chuyện có chút xíu vậy thì có gì hay mà kể chứ??
Nhưng Nam Bùi không ngờ là, mọi người lại rất hứng thú với bí mật này.
“Woa, kích thích vậy, người lao vào đẩy anh ra là ai thế?”
“Tống tổng cao to thế này, không phải là anh lao vào người đối phương đấy chứ?”
“Nghe có vẻ giống thật phết, nhưng mà tôi vẫn cảm thấy, Tống tổng không giống như người sẽ gặp phải loại chuyện ngoài ý muốn ấy, nhỉ?”
“Đúng đó, Tống tổng đi đâu chắc cũng đều lái xe chứ……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)