Ba người đồng loạt nhìn Nam Bùi, khóe môi cong lên thành các độ cong khác nhau.
Họ đều đang đợi Nam Bùi đưa cà phê và hoa cho mình, như vậy có thể thể hiện rõ sự khác biệt của mình với hai người còn lại.
Tim Nam Bùi đập với tốc độ nhanh chưa từng có, ngón tay cũng hơi hơi run rẩy, cà phê dường như sắp sánh cả ra ngoài.
Nhưng mà cậu biết, càng hoảng loạn sẽ càng nhanh bại lộ.
Vì vậy, cậu mặt không đổi sắc hít nhẹ một hơi, đè hoảng loạn trong lòng xuống, bày ra vẻ mặt kinh ngạc, hỏi, “Sao mọi người đều ở đây vậy?”
Ba người kia vẫn cứ nhìn chằm chằm Nam Bùi, chờ đợi cà phê và hoa hồng trong tay cậu. Hai tay Nam Bùi sắp bị ba ánh mắt nóng rực kia xuyên thủng rồi.
Giọng hệ thống cũng đang run rẩy, “Ký chủ, lần này…lần này phải làm thế nào đây……”
Nam Bùi chậm chạp nhếch khóe môi, bình tĩnh quay đầu nhìn về phía Candy, giọng nói không nặng không nhẹ, vừa vặn để ba vị nam chính đều nghe được rõ ràng, “Chị thư ký, sao chị không nói cho tôi biết họ đều ở cả đây? Phiền chị chuẩn bị thêm hai cốc cà phê nữa nhé.” Giọng điệu có lẫn mấy phần ngạc nhiên, nhưng không thấy chút hoảng loạn nào.
Mà cách xưng hô ‘chị thư ký’ kia cũng không tiết lộ cậu và Candy quen thân thế nào.
Ba vị nam chính nghe xong câu nói kia đều không nảy sinh nghi ngờ gì.
Nam Bùi bước tới trước, nhẹ nhàng đặt cốc cà phê sát mép bàn, cách ba vị nam chính một khoảng bằng nhau. Sau đó, cậu áy náy nói, “Tôi không mang ba cốc cà phê cùng một lúc được, thật ngại quá.”
Ba người cùng nhìn chằm chằm cốc cà phê kia, vẻ mặt khác nhau.
Rất rõ ràng, ai cũng đều muốn uống cốc cà phê đầu tiên Nam Bùi mang đến, nhưng cả ba đều cách cốc cà phê quá xa, không thể với tới được.
Nam Bùi cũng biết tầm quan trọng của thứ tự trước sau này, cốc đầu tiên chắc chắn sẽ phải đưa cho người quan trọng nhất trong lòng cậu. Mà dưới tình huống cả ba vị nam chính đều ở đây, đưa cho ai cũng không hợp lý.
Hệ thống đưa ra kiến nghị, “Hay là ký chủ uống luôn đi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)