Trước khi xuyên thư Nam Bùi chưa từng yêu đương lần nào, thiết lập nhân vật sau khi xuyên thư cũng là một tên F.A từ trong trứng.
Hệ thống biết chuyện này, thiếu chút nữa đã nói toẹt ra miệng, hơn nữa còn là nói trước mặt Hoắc Nghiêu, khiến cho Nam Bùi cảm thấy có chút xấu hổ.
Cậu ngượng ngùng nhìn về phía Hoắc Nghiêu, giả vờ trấn định nói, “Khụ, em họ tôi không hiểu chuyện……”
Hoắc Nghiêu giấu đi tình tự trong mắt, bình tĩnh nói, “Không sao.”
Nam Bùi thấy Hoắc Nghiêu có vẻ cũng không nghĩ nhiều mới thở ra một hơi. Có điều, cùng lúc này, cậu cũng bắt đầu tò mò, Hoắc Nghiêu có giống cậu không nhỉ? Suy nghĩ này vừa nảy lên trong đầu, Nam Bùi đã bị dọa nhảy dựng —- sao cậu phải quan tâm Hoắc Nghiêu thế nào chứ?
Cậu nhìn Hoắc Nghiêu một cái, kết quả lại đối diện với ánh mắt đối phương, liền vội vàng quay đi.
Bầu không khí càng thêm xấu hổ.
Hoắc Nghiêu mở miệng đánh vỡ ngại ngùng, nhìn hai người trước mặt, hỏi, “Bây giờ cậu định dưa em họ cậu về nhà à?”
Nam Bùi thoáng ngẩn người, sau đó bắt đầu suy nghĩ.
Nam Bùi để lộ ra nụ cười, “Hoắc tổng, anh thật tốt.”
Hệ thống cũng cười theo, “Chú Hoắc, chú thật tốt.”
Hoắc Nghiêu – cũng không thoát được vận mệnh bị gọi là ‘chú’, “……”
Nam Bùi thấy khuôn mặt bình tĩnh của Hoắc Nghiêu xuất hiện vết nứt, cố hết sức nhịn cười.
Lúc này, hệ thống đột nhiên nói với Nam Bùi, “Em đói.”
Nam Bùi lạnh lùng nhìn hệ thống, dùng sóng diện não nói với nó, “Đừng mơ ta làm đồ ăn cho mi nhé.”
Cậu không muốn làm người hầu cho hệ thống đâu!
Hệ thống bày ra vẻ mặt ấm ức, dùng sóng điện não đáp lời, “Tôi khó khăn lắm mới biến thành người được một lần, cậu cho tôi thử chút đồ ăn của con người đi mà. Hơn nữa…… tôi đói thật đó.”
Nói xong, đứa nhỏ còn ôm bụng, phát ra tiếng kêu ‘ục ục’ minh họa.
Tuy Nam Bùi rất bực hệ thống, nhưng nhìn vào vẻ ngoài non nớt của nó, còn bày ra bộ dáng đáng thương như vậy nữa, quan trọng hơn là, nó còn có một khuôn mặt rất giống cậu……
Cứ như thể như trông thấy bản thân hồi nhỏ bị đói vậy.
Hoắc Nghiêu mở miệng, nói với Nam Bùi, “Để tôi kêu bảo mẫu nấu cơm cho em cậu.”
Nam Bùi ngẩn người, nhìn về phía Hoắc Nghiêu, “Hay là cứ để tôi tự làm đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)