Đứng trước ánh mắt chất vấn của Tống Cảnh Sâm, đầu óc Nam Bùi nhanh chóng vận chuyển. Lát sau, cậu nâng mắt nhìn về phía hắn, để lộ ra nụ cười hoàn mỹ, giọng điệu bình tĩnh nói, “Một nhân viên trong công ty.”
Lục Bách Nhiễm là nghệ sĩ dưới trướng Nam Bùi, nên cũng có thể coi là một trong các nhân viên.
Tâm trạng hoảng loạn trong chớp mắt vừa rồi đã không còn thấy nữa. Nhưng Tống Cảnh Sâm vẫn nhạy bén phát hiện Nam Bùi có điểm không đúng, vẫn cứ nhìm chằm chằm cậu như cũ. Vài phút sau, như là nghĩ ra gì đó, hắn mở miệng hỏi, “Cậu điều tra tôi đấy à?”
Không hổ là tổng tài bá đạo, không khiến cậu thất vọng chút nào.
Nam Bùi cố tình bày ra dáng vẻ kinh ngạc, hốt hoảng vì bị phát hiện, đưa tay che miệng, hai mắt chợt lóe, “Anh…Anh Cảnh Sâm ……Sao…sao anh tài vậy??” Nói xong, còn khoa trương ôm ngực, lùi về sau một bước nhỏ.
“Tôi còn không hiểu cậu hay sao?” Tống Cảnh Sâm tùy tiện nói. Sau đó, hắn không khỏi ngẩn người —- thế mà hắn lại nói rằng mình rất hiểu Nam Bùi.
Đáy mắt Tống Cảnh Sâm ánh lên vẻ mất tự nhiên.
Nam Bùi không chú ý tới, áy náy nói, “Anh Cảnh Sâm, em biết đêm hội này chỉ những doanh nhân tài năng như anh mới có thể tham dự, nhưng em vẫn muốn tới xem thử, anh không trách em chứ?”
Tống Cảnh Sâm thanh thanh cổ họng, lạnh nhạt nói, “Tùy cậu.”
Có điều, trông có vẻ tâm tình hắn không tệ, thậm chí trong mắt còn có mấy phần vui vẻ.
“Đêm hội sắp bắt đầu rồi.” Tống Cảnh Sâm nhìn về phía Nam Bùi, nói, “Cậu……ngồi ở đâu?”
Nam Bùi nói số ghế ngồi, Tống Cảnh Sâm thoáng cau mày —- chỗ hai người cách khá xa nhau.
Lần trước đi xem hòa nhạc, Nam Bùi không ngồi cạnh Tống Cảnh Sâm, chuyện này vẫn luôn khiến hắn canh cánh trong lòng.
Thế nên, Tống Cảnh Sâm vờ như vô tình hỏi, “Nên cậu muốn đổi tới ngồi cạnh tôi hả?”
Nam Bùi, “……” Tôi không có, tôi không hề.
Tống Cảnh Sâm thấy Nam Bùi ngẩn người, biết mình đoán đúng rồi, liền nói tiếp, “Cũng không phải là không thể, nhưng mà ngồi bên cạnh tôi đều là những nhân vật có tiếng nói trong thương giới đấy, cậu……”
“Vậy em không gây thêm phiền phức cho anh nữa, anh Cảnh Sâm.” Nam Bùi ‘hiểu ý’ nói.
Vẻ mặt Tống Cảnh Sâm tức thì cứng lại, đáy mắt xẹt qua vẻ ngạc nhiên. Nhưng hắn rất nhanh đã phản ứng lại, khống chế cảm xúc của mình, lạnh lùng bỏ lại một câu ‘không đổi là tốt nhất’, rồi xoay người rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)