Cổ tay Nam Bùi gầy mảnh, Lục Bách Nhiễm chỉ dùng một tay cũng dễ dàng nắm trọn.
Nam Bùi cảm nhận được hơi nóng truyền tới từ cổ tay, nhất thời ngây người, hai mắt mở to.
Lục Bách Nhiễm cũng không ngờ mình lại ma xui quỷ khiến làm ra hành động như vậy.
Sau khi nói xong câu kia, Lục Bách Nhiễm mím chặt môi, cánh tay có chút cứng ngắc, ngón tay do dự không biết có nên thả ra hay không.
“……Tôi vẫn hơi khó chịu.” Lục Bách Nhiễm cụp mắt, không nhìn thẳng vào Nam Bùi nữa, nhẹ giọng nói, “Ở một mình không quen.”
Đáy mắt Nam Bùi hiện lên tia nghi hoặc, Lục Bách Nhiễm vẫn luôn một mình lăn lộn phấn đấu trong giới giải trí, sao giờ đột nhiên lại nói ra lời như vậy?
Xem ra, bị bệnh quả thật khiến người ta trở nên yếu đuối.
“Tôi biết rồi.” Nam Bùi liếc nhìn di động, vẫn còn một lúc nữa mới bắt đầu trận đấu. Sau đó cậu nhìn về phía Lục Bách Nhiễm, nói, “Tôi sẽ ở lại với em.”
Lục Bách Nhiễm nghe vậy mới buông tay Nam Bùi ra.
Nam Bùi ngồi cạnh giường, nhìn y nói, “Em ngủ tiếp đi, tôi sẽ luôn ở đây.”
Lục Bách Nhiễm không khỏi nhìn về phía Nam Bùi, hai mắt sáng lên, khóe môi cũng nhịn không được khẽ cong, nhưng cảm xúc vui vẻ này rất nhanh đã bị y đè xuống.
Trước kia Lục Bách Nhiễm ngủ một mình trong căn phòng chật hẹp, chỉ cảm thấy bức bối, cô độc.
Nhưng rồi Nam Bùi tới, giống như bộ quần áo sặc sỡ, quê mùa trên người cậu, điểm thêm cho căn phòng này chút màu sắc sáng sủa.
Giờ phút này, Lục Bách Nhiễm đột nhiên cảm thấy, dáng vẻ giàu sổi của Nam Bùi cũng không còn gai mắt như vậy nữa.
Một lát sau, Lục Bách Nhiễm nhìn người ngồi cạnh giường, bình tĩnh, ôn hòa nói, “……Cảm ơn anh.”
Nam Bùi nhìn y, cười cười, “Được chăm sóc cho ảnh đế tương lai là vinh hạnh của tôi.”
Lục Bách Nhiễm lần đầu tiên không nảy sinh cảm giác mâu thuẫn với bốn chữ ‘ảnh đế tương lai’ kia, mà ngược lại, có một loại xúc động muốn biến bốn chữ ấy thành hiện thực.
Có lẽ trước đây Lục Bách Nhiễm cũng từng có mộng tưởng như thế, nhưng vì không thể đạt được nên mới chôn giấu sâu dưới đáy lòng, lúc này, giấc mộng ấy lại được Nam Bùi khơi gợi lên.
Y muốn chứng minh cho Nam Bùi thấy rằng cậu không nhìn nhầm người.
Suy nghĩ này khiến chính bản thân Lục Bách Nhiễm cũng cảm thấy bất ngờ.
Nhưng khoảnh khắc này, nó rõ ràng lại vô cùng hợp lý……
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)