"Rầm rầm rầm..."
Cốc Ninh đang ngủ dở mắt thì bị một trận tiếng đập cửa dồn dập làm cho giật mình tỉnh giấc.
"Ai đấy..." Nàng kéo chăn trùm kín đầu, xoay người định ngủ tiếp. Đêm qua thức muộn dựng video, giờ này đầu óc nàng vẫn còn nhức bối.
"Rầm rầm! Mở cửa!"
Tiếng đập cửa lại dội lên từng hồi. Cốc Ninh đạp chăn dậm chân kêu rên: "Mới mấy giờ chứ!" Nàng ghét nhất là bị làm phiền lúc đang ngủ!
Cook ngủ cạnh đã tỉnh từ lâu. Chú ta vội ôm lấy nàng vỗ nhẹ, nhẹ nhàng liếm liếm lên mặt Cốc Ninh để trấn an rồi hướng ra phía cửa nhe răng đe dọa.
Bên ngoài, Barto gõ ba bốn lượt không thấy ai ra mở cửa liền đứng trên chiếc xe kéo, rút từ trong túi ra một sợi dây thép rồi thuần thục bẻ khóa.
"Hai người các ngươi thật đúng là biết ngủ đấy. Đã 9 giờ sáng rồi, cả cái tòa nhà này người ta đi làm sạch rồi mà hai cái tên hỗn loại này vẫn còn cuộn tròn trong chăn." Barto vừa cằn nhằn vừa kéo chiếc xe chất đầy đồ đạc vào phòng.
Nghe thấy tiếng Barto xông vào, Cốc Ninh lập tức tỉnh cả ngủ. Nàng với Cook vốn ngủ dưới sàn phòng khách. Dù căn phòng ngủ đã được dọn dẹp sạch sẽ nhưng nàng vẫn quen nằm sàn phòng khách cho thoáng.
Barto kéo xe vào nhà, cẩn thận đóng chặt cửa rồi mới đảo mắt nhìn hai kẻ hỗn loại đang nằm lù lù giữa nhà. Cook ngồi dậy nhìn nó với vẻ mặt hậm hực, còn Cốc Ninh thì trùm chăn kín mịt để tránh chạm mặt trực tiếp với nó.
Hôm qua Barto bảo hôm nay quay lại, nàng cứ nghĩ ít nhất cũng phải chiều muộn. Ai ngờ nó mò đến sớm thế này! Đây chính là lý do nàng chẳng muốn ở chung với con hồ ly này tí nào, sơ hở một cái là lộ ngay thân phận con người, chưa kịp rời Khu 19 có khi đã phải đánh nhau sống chết với nó rồi.
"Hai người ngủ ở phòng khách à?" Barto cảm thấy kỳ quặc.
Lời còn chưa dứt, Cốc Ninh đã ôm chăn "bịch bịch bịch" chạy tót vào phòng ngủ. Barto nhìn theo cái bóng chạy biến đi mà nét mặt càng thêm hoài nghi.
Chưa kịp nhìn kỹ thì Cook đã bước tới chắn ngang tầm mắt nó.
"Đừng có mà động thủ đấy." Barto nhấc thanh sắt treo bên hông xe kéo lên đe dọa.
"Không... đánh..." Cook ngập ngừng thốt ra từng từ, "Ninh... tốt."
Barto nghe hiểu ý chú ta. Ý Cook là Cốc Ninh đã nói tốt cho nó nên chú ta sẽ không gây sự nữa. Barto vắt thanh sắt lên vai, hừ một tiếng: "Thú vị đấy. Ngươi mới quen nó được bao lâu mà đã nghe lời nó tắp lự thế? Ta với ngươi quen nhau cả năm trời, ta với anh ngươi còn quen lâu hơn, sao chẳng thấy ngươi nghe lời ta bao giờ?"
Cook quẩy đuôi một cái, ngồi bệt xuống nhìn Barto: "Ba... tốt. Ninh... tốt hơn."
Barto trừng mắt nhìn Cook: "Thèm chấp với ngươi. Mau lại đây dỡ đồ xuống giúp ta, chúng ta phải tìm cách sống sót qua đợt quét mạng này đã."
Trong phòng ngủ, Cốc Ninh nhanh chóng thay bộ đồ bảo hộ công trường, buộc tóc gọn gàng giấu vào trong mũ rồi đeo kính bảo hộ lên.
Hôm nay nàng bắt buộc phải đi làm. Đêm qua trước khi ngủ, nàng phát hiện tên quản sự công trường đã gửi tin nhắn thúc giục Cook quay lại làm việc kèm lời cảnh cáo: Nếu hôm nay còn vắng mặt, chú ta sẽ bị coi là vi phạm hợp đồng.
Lúc đó nàng mới biết Cook đã ký hợp đồng lao động tạm thời thời hạn hai tháng với công trường phía Đông, hiện tại vẫn còn nửa tháng nữa mới hết hạn. Nếu Cook không hoàn thành đủ số giờ làm việc, trên hệ thống thông tin cá nhân của chú ta sẽ bị ghi lại một lịch sử vi phạm hợp đồng. Những vết đen này sẽ ảnh hưởng cực kỳ nghiêm trọng đến khả năng tìm việc cũng như chỗ ở của Cook sau này.
Cốc Ninh vẫn luôn tính chuyện đưa Cook đến một thành phố tốt hơn để định cư. Nếu trên hồ sơ có tiền án vi phạm, các thành phố lớn sẽ thẳng tay gạch tên bọn họ.
"Sắp sang đông rồi, phải tích trữ nhiều đồ ăn một chút. Sau này chúng ta phải tự nấu nướng thôi." Barto nói. Ngoài lò nướng, nó còn mang theo cả bếp lò cùng đống nồi niêu song chảo đủ loại.
Liếc thấy Cốc Ninh ăn mặc kín cổng cao tường, Barto lượn quanh đánh giá nàng một lượt: "Lại mặc kín như hũ nút thế kia, làm như sợ ta nhìn thấy cái gì không bằng."
Cốc Ninh lấy giấy bút ra gõ nhanh: Tí nữa tôi phải đến công trường phía Đông làm việc.
Barto nhìn dòng chữ rồi gật gật đầu: "Ngươi nên đi thì hơn. Ta nghe nói đợt này các công trình phòng thủ bốn phía Đông Tây Nam Bắc đều ký hợp đồng chính thức với hỗn loại. Đây là cơ hội tốt, hoàn thành xong hợp đồng sẽ tăng điểm tín dụng cá nhân, sau này chuyển đến thành phố khác sống cũng dễ thở hơn."
Cốc Ninh gật đầu. Loại hợp đồng chính thức này đúng là mang lại nhiều lợi ích cho hỗn loại. Những công việc làm thuê tư nhân thường không có hợp đồng chuẩn chỉnh, vốn cần có dấu xác nhận từ cơ quan chức năng mới có thể ghi nhận vào hệ thống cá nhân.
Công trường Cốc Ninh đang làm là công trình xây dựng phòng thủ cấp quốc gia chứ không phải doanh nghiệp tư nhân, vì vậy hợp đồng của Cook đã được đăng ký trực tiếp trên hệ thống. Mới nghỉ làm một ngày mà bên kia đã gửi cảnh cáo về ngay.
Tại các cơ sở do chính quyền giám sát, đám thú nhân làm việc rất tuân thủ quy định. Tư duy của bọn họ khá thẳng thắn, ít khi giở trò vắt óc suy nghĩ sâu xa. Điều tồi tệ nhất Cốc Ninh từng gặp ở công trường chỉ là bị tên đốc công ăn bớt chút tiền công, còn lại chỉ cần cắm đầu làm tốt phần việc của mình thì chẳng có ai rảnh rỗi đến tìm chuyện.
"Dù có đến đó làm biếng thì cũng phải có mặt cho đủ giờ làm việc ghi trên hợp đồng." Barto vừa nói vừa dạo quanh phòng khách và ban công để tìm vị trí thích hợp đặt bếp nấu ăn.
Hầu hết nhà ở Khu 19 đều không thiết kế phòng bếp riêng, chủ yếu là kết cấu một phòng ngủ, một phòng khách cùng nhà vệ sinh và ban công nhỏ. Bản chất Khu 19 là một thành phố công nghiệp, hay nói đúng hơn là một trạm trú quân bán quân sự với nhiệm vụ chính là làm lá chắn và mồi nhử đỡ đạn trước đợt tấn công của cơ biến chủng. Các công trình phòng thủ ở đây được tu sửa quanh năm. Sau khi mùa đông qua đi, thú nhân đóng quân tại quân khu mới quay về Khu 19 để nghỉ ngơi và chỉnh đốn.
Bởi vậy, nhà cửa ở đây đa phần là chỗ ở tạm bợ. Việc ăn uống của thú nhân cũng rất qua loa, hầu như đều ăn cơm do nơi làm việc cung cấp. Ai muốn ăn ngon hơn thì ra cửa hàng thực phẩm mua đồ làm sẵn. Rất ít thú nhân Khu 19 tự nấu nướng, thức ăn tích trữ chủ yếu là lương khô và đồ ăn nhanh.
Hết mùa đông sẽ có một làn sóng di cư lớn. Một số thú nhân chuyển đến các thành phố phát triển hơn, số khác lựa chọn gia nhập quân khu phục dịch. Người đi thì cũng có kẻ mới đến Khu 19, hoặc do phân công công tác, hoặc do phạm tội bị đày đến đây làm lao dịch, số còn lại là đến để sống qua ngày.
Như Barto, nó có mối làm ăn riêng nên tính chuyện bám trụ lâu dài. Bảo nó bỏ đi lúc này thì nó hoàn toàn không đành lòng. Bao nhiêu vốn liếng và mối quan hệ khó khăn lắm mới gầy dựng được đều nằm ở đây, đổi sang nơi khác lại phải bắt đầu từ con số không, chưa kể các khu vực khác giám sát hỗn loại nghiêm ngặt hơn nhiều.
Barto đã suy nghĩ suốt cả đêm, vẫn muốn tìm cách giải quyết êm đẹp mọi chuyện ngay tại Khu 19. Chưa chắc phía trên đã nhắm vào nó hay Cốc Ninh, có khi họ chỉ đang nương theo manh mố để điều tra vụ việc mà thôi.
"Ting!"
Cốc Ninh mở cửa lò nướng, lấy ra mấy mẩu bánh mì cùng khoai tây đã được làm nóng lại. Đây là đồ ăn thừa từ hôm qua của nàng và Cook. Thời tiết dạo này ngày càng lạnh nên thực phẩm giữ được lâu hơn hẳn.
Thấy thời gian không còn sớm, Cốc Ninh bẻ một nửa củ khoai tây và miếng bánh mì nhét vào túi xách, phần còn lại đưa cho Cook.
Barto đứng nhìn nàng vội vội vàng vàng đeo chiếc balo màu xám cũ kỹ lên vai rồi chạy tót ra cửa xỏ giày.
Con tiểu hỗn loại cúi lưng xắn gấu quần lên, để lộ ra đôi cổ chân trắng nõn nà, sau đó nhanh tay rút đôi tất trong túi ra xỏ vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)