Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai mẹ con cãi nhau trong phòng, hoặc là nói, Dư thị không chịu được nổi khổ mấy năm qua.
Diệp gia ướt sũng về đến nhà, mới vừa vào cửa đã nghe thấy tiếng thở dài giống như thỏa hiệp của Chu Cảnh Sâm: "Nhi tử đời này không có ý định cưới vợ. Cũng không liên quan gì đến Cố cô nương hoặc là Diệp thị."
Tiếng nói du dương như sương mù trong ngọn núi, vào trong tai lại tê dại một trận.
Diệp Gia liếc nhìn rèm cửa buông xuống, cầm miếng vải lau nước trên đầu quay về vào trong nhà.
Lúc trước Dư thị vì cưới vợ đã móc sạch vốn liếng. Bây giờ cưới được vợ về ném sang một bên chắc chắn là không được. Nhi tử không hé miệng, bà ấy quyết tâm dùng cách khác.
Chu gia đã thê thảm đến mức này, đâu còn phải nói đến quy tắc gì nữa? Trước tiên đưa hai người vào một phòng. Bà ấy cũng không tin nhi tử ngủ chung giường hàng đêm vẫn có thể nhịn được! Trong lòng thấy tàn nhẫn rồi đi lôi kéo Diệp Gia. Diệp Gia từ lúc nghe hai người bọn họ nói chuyện sau lưng thì vô cùng bình tĩnh. Cũng không nói không được, chỉ nói đợi tướng công khỏe lại rồi nói sau.
Dư thị nghe lời này nghĩ rằng nàng đồng ý, lúc này vui vẻ ra mặt. Quay đầu tập trung tinh thần suy nghĩ thế nào để chữa khỏi vết thương cho Chu Cảnh Sâm.
Diệp Gia đương nhiên bình tĩnh. Chu Cảnh Sâm rõ ràng trái tim đã thuộc về người khác, sợ là đang thủ thân như ngọc vì người trong lòng. Trong nguyên tác, hắn cưới nguyên chủ xuất giá, cũng chưa từng đụng vào nàng. Nếu như phải dọn thì coi như có thêm một bạn cùng phòng. Hơn nữa không chừng Chu Cảnh Sâm còn không muốn chuyển.
Suy nghĩ một chút, Diệp Gia bỏ qua chuyện này. Một lúc sau, cả căn phòng khắp nơi đều ẩm ướt vì nước dột.
Gia đình nông thôn thời xưa, trong phòng đều là đất, còn là loại đất đương đối mịn. Bị ướt rất trơn dễ trượt, dưới chân không chú ý là có thể ngã. Hôm nay đúng là nàng tính sai, sớm biết hôm nay trời mưa nàng nên nhân lúc buổi sáng trời quang sửa nóc nhà.
Diệp Gia suy nghĩ tiếp tục chi tiêu như vậy nữa là không được, một lượng bạc hoàn toàn không đảm bảo được cho một nhà bốn miệng ăn. Trong đó còn có một người cần uống thuốc chẳng khác nào uống vàng. Nghĩ lại, nàng cầm một nắm đi vào bếp, sợ trời lạnh không nuôi sống nổi, nàng ôm bốn con gà con hôm qua mua về nuôi ở dưới bếp. Mới một ngày, mảnh đất Diệp Gia dùng củi rào lại đã bị con gà con cày nát khắp nơi.
Còn chưa nói đúng là rất bẩn thỉu.
Nhưng mà cũng hết cách muốn nuôi gà thì phải chịu đựng cứt gà. Nông thôn đâu có chỗ nào muốn ăn trứng gà còn ngại gà đi ị.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


