“Bệnh hết thuốc chữa.” Kỷ thất đã mắng chửi chán rồi, chỉ để lại bốn chữ rồi vung tay áo bỏ đi.
Kỷ Vân Tịch không quan tâm đến hắn ta, đổi một tư thế khác, nằm ngây ngốc.
Mấy ngày nay sử dụng nhiều đầu óc, thật sự là có hơi mệt.
Không lâu sau, Kỷ Minh Dong đi rồi lại quay lại, đứng bên giường, đứng từ trên cao nhìn xuống.
Kỷ Vân Tịch mắt nhắm mắt mở: “Thất ca, lại làm sao vậy?”
Kỷ Minh Song đá chân nàng: “Dậy đi, theo ta đi gặp khách quý.”
Kỷ Vân Tịch mở mắt, có hơi nghi hoặc: “Ai?”
“Lão Tần tới rồi.” Kỷ Minh Song nói.
Kỷ Vân Tịch: “?”
Bình thường mà nói, trên đời người có thể được kính trọng gọi là lão Tần thì chỉ có thể có cốc chủ của Nam Trần cốc.
Thần y tiếng tăm lẫy lừng trên giang hồ, y thuật thiên hạ vô song, nghe nói có thể làm xương khô sinh thịt, có bàn tay kỳ diệu.
Kỷ Vân Song đã bị muội muội đẩy vào cảnh giới không vui không buồn, ngữ khí bình bình trần thuật lại nguyên nhân hậu quả của sự việc: “Ta đặc biệt mời ông ấy tới để khám mắt cho muội.”
Kỷ Vân Tịch: “....Muội cám hơn huynh.”
Bảy ngày chớp mắt trôi qua.
Chuyện buổi yến tiệc dưới tuyết đã lan truyền xôn xao trong kinh thành.
Chuyện mắt nhìn của tam tiểu thư Kỷ gia cực kém lại một lần nữa được chứng thực.
Gia đình trong nhà có con gái đều lấy chuyện của Kỷ Vân Tịch ví dụ tiêu cực để nói cho con gái nghe.
Khuê nữ, gả đi thì phải môn đăng hộ đối, nhất định không được học theo tam cô nương Kỷ gia kia, mắt kém đi chọn một người không có điểm nào bằng mình, hơn nữa tới nhà cầu thân lại còn bị người ta từ chối.
Chuyện này thật mất mặt biết bao? Mất hết mặt mũi của tổ tông rồi!
Vì thế mới nói việc kết hôn phải cho phụ mẫu quyết định và có lời của bà mối.
Hôn sự thì phải nghe theo cha nương! Cha nương sẽ không làm hại con cái!
Tin đồn bịa đặt khắp kinh thành không hề ảnh hưởng tới tâm trạng của Kỷ Vân Tịch.
Sáng hôm nay.
Tiệm vải buôn bán sôi động nhất kinh thành, được các thiếu gia và tiểu thư gia đình quý tộc thích ghé thăm nhất giao tới một hoa Hoa phục mà nàng đặt nửa tháng trước.
Màu của chiếc váy giống màu đỏ của quả lựu, váy được thêu hoa văn màu đen vàng có hình dáng giống quả lựu, đường may vô cùng tinh xảo, khi bước đi, tầng tầng lớp lớp giống như hoa lựu nở rộ.
Được kết hợp với nhu y màu trắng, làm nổi lên vẻ đẹp như hoa mẫu đơn của Kỷ Vân Tịch.
Các tiểu thư khác của Phùng gia đều đã xuất giá, chỉ còn có tứ tiểu thư vẫn còn là khuê nữ đang chờ trong khuê phòng.
Yến tiệc hoa mai lần này là do một tay Phùng tứ cô nương sắp xếp.
Phùng tứ nương hôm nay cũng ăn mặc lộng lẫy, mặc dù không mặc váy thạch lựu có phong cách giống nhau, nhưng màu của chiếc váy cũng là màu đỏ, có hơi đụng mày với bộ mà Kỷ Vân Tịch đang mặc.
Phùng tứ nương trong cũng không tệ, cũng không cảm thấy bản thân mình có gì kém hơn Kỷ Vân Tịch, nhưng cũng cảm thấy xúi quẩy, khuôn mặt kiêu ngạo mang theo chút mỉa mai: “Ta vốn dĩ còn tưởng là tỷ tỷ hôm nay sẽ không tới tham dự chứ, dù sao thì bị thoái hôn, trong lòng nhất định là không thoải mái.”
Kỷ Vân Tịch nhấp một ngụm trà ướp hoa, bình tĩnh đáp lại: “Cũng bình thường, chưa bao giờ nghĩ là sẽ gặp người tốt hơn, ta rất hài lòng.”
Phùng tứ nương cười ha hả: “Tỷ tỷ, người thật sự cảm thấy Ngô gia đại công tử kia tốt hơn Dương nhị công tử sao?”
Kỷ Vân Tịch gật đầu như thể là đương nhiên: “Đúng.”
Phùng tứ nương nhìn tỷ muội tốt của mình mấy cái, trong mắt toàn là sự giễu cợt mà không cần nói cũng biết.
Kỷ tam này đúng là mắt mù.
Bởi vì kẻ thù một mất một còn của mình quá mù quáng, khiến cho Phùng tứ nương không có cảm giác gì gọi là thành tựu.
Nàng ta thổi nhẹ vào móng tay vừa mới sơn xong, miễn cưỡng nói mấy câu: “Tỷ tỷ thích là được.”
Sau đó thì rời bàn và tới chỗ khác.
Phùng gia và Kỷ gia mặc dù đều là phe cánh của thái tử, nhưng Phùng tứ nương không ưa gì Kỷ Vân Tịch.
Chỉ vid hai người trông đều rất xinh đẹp, gia đình cũng giàu có quyền thế, từ nhỏ đã được người ta so sánh với nhau.
Phùng gia mặc dù không có lịch sử trăm năm như Kỷ gia, nhưng bây giờ cũng ngày một phát triển, đang trên đà phát triển.
Không giống như Kỷ gia hai vị trưởng bối đều chết vì nạn lục, chỉ có thể duy trì dựa vào lớp trẻ.
Phùng gia gia chủ, Phùng đại nhân tuổi ngoài 50, thân thể vẫn còn khỏe mạnh, là một người có khả năng giải quyết công việc, bây giờ được phong làm ngự sử đại phu, lại liên quan đến thái tử, thánh thượng cũng rất tán thưởng, có thể nói là tân sủng ở trong triều.
Phùng gia tự đề cao bản thân, mặc dù Phùng tứ nương cũng đã đến tuổi cập kê nhưng hôn sự mãi vẫn chưa quyết định được.
Phùng gia muốn kén chọn cho hẳn hoi.
Kỷ Vân Tịch hôn nay tới cũng là vì chuyện này.
Phùng tứ xem nàng như đối thủ sống còn, nhưng Kỷ Vân Tịch trước giờ không có ý này.
Trừ người thân ra, mối quan hệ trong thiên hạ với nàng mà nói đều là lợi ích.
Nàng chỉ quan tâm đến lợi ích thôi.
Trong sách, nàng và Phùng tứ cùng tham gia tuyển tú.
Bởi vì nàng được chọn nên Phùng tứ liền được thánh thượng chọn cho Quận Vương, tránh xa cuộc tranh giành trong hậu cung.
Nhưng bây giờ, Kỷ Vân Tịch tất nhiên sẽ không để bản thân vào cung là phi.
Không có nàng, tới lúc đó Phùng tứ nhất định sẽ được chọn.
Phùng gia sẽ thế chỗ cho Kỷ gia và trở thành võ đài đầu tiên trong cuộc giao chiến của ngũ hoàng tử và thái tử.
Cùng làm việc cho thái tử, Kỷ Vân Tịch không muốn nhìn thấy cảnh phe phái của thái tử tàn sát lẫn nhau còn ngũ hoàng tử thì làm ngư ông đắc lợi.
Vì thế nên ngồi thêm một lúc rồi nàng cũng rời chỗ và đi tìm Mã tứ.
Phùng tứ đang dặn dò nô tài trong phủ làm bánh điểm tâm, liếc xéo về phía Kỷ Vân Tịch một cái, kiêu ngạo nói: “Tỷ tỷ tìm ta có chuyện gì?”
Kỷ Vân Tịch nghĩ tới tính cách của Phùng tứ, sợ là sẽ phải tác dụng, cụp mắt xuống nghĩ ngợi rồi đổi chủ đề: “Muội muội hình như thấy cảm thấy phu tế mà ta chọn không ổn?
Nói tới chuyện này, Phùng tứ liền hăng hái.
Kỷ Vân Tịch trước giờ là một người bướng bỉnh, nói như nước đổ đầu vịt, nếu như khiêu khích, đối phương sẽ xem như là không hiểu, không tức giận cũng sẽ không tiếp chiêu.
Mỗi lần khiến Phùng tứ cảm thấy nắm đấm của mình như đấm vào bông, trong lòng rất là khó chịu.
Hơn nữa càng tức hơn là Kỷ Vân Tịch chưa bao giờ hoài nghi bản thân.
Nàng chưa từng hối hận về những điều kỳ lạ mà mình đã làm.
Nhưng lúc này, Kỷ Vân Tịch lại nghĩ lại, còn cố ý tới hỏi có phải là chọn không tốt rồi không?
Phùng tứ nở nụ cười giả tạo: “Nếu tỷ tỷ đã tới hỏi ta thì ta nói thật nhé? Ta đều là vì muốn tốt cho tỷ tỷ, tỷ tỷ nghe xong đừng trách ta nhé.”
Kỷ Vân Tịch gật đầu: “Muội muội yên tâm, muội cứ yên tâm.”
Phùng tứ ra sức mỉa mai: “Tỷ tỷ, người tỷ chọn đâu chỉ không tốt, quả thật là quá tệ! Ta biết cha nương tỷ mất sớm, chuyện hôn nhân cũng không có ai xem xét kỹ lưỡng giúp tỷ, nhưng đến đạo lý môn đăng hộ đối mà tỷ tỷ cũng không hiểu sao? Chuyện mà tỷ làm trong buổi yến tiệc dưới tuyết, muội muội cũng phải xấu hổ thay tỷ! Tỷ tỷ trông cũng đâu đến nỗi, sao mà đầu óc lại…”
Những lời còn lại, Phùng tứ không nói tiếp, chỉ là ánh mắt mỉa mai kia đã nói rõ rồi.
Kỷ Vân Tịch nhìn cô gái xinh đẹp ngạo mạn ở trước mặt: “Muội muội nói như vậy thì muội muội muốn lựa chọn nhà chồng như thế nào?”
Phùng tứ nhìn khuôn mặt không chút biểu cảm của Kỷ Vân Tịch, cảm thấy đối phương đã tức giận rồi.
Tức đi, càng tức thì trong lòng nàng ta càng sung sướng.
Phùng tứ kiêu ngạo nói: “Tất nhiên là nam tử ưu tú nhất thiên hạ này rồi.”
Những tiểu thư trong thành này, mười người thì tám người thích Kỷ Minh Song của Kỷ gia.
Nhưng Phùng tứ không thích, thứ nhất thất nhiên là vì mối quan hệ với Kỷ Vân Tịch, thứ hai là bởi vì tên Kỷ Minh Song kia chỉ có mỗi cái mặt đẹp, trên người đến có một chức quan cũng không có.
Cha nương nói rồi, Phùng tứ nàng ta phải gả cho nam tử tôn quý nhất thiên hạ này.
Còn ai là người tôn quý nhất đây?
Nghe thấy vậy, Kỷ Vân Tịch khẽ nhướng mày, thăm dò nói: “Nhưng nam tử ưu tú nhất thiên hạ này, chẳng lẽ không phải là thánh thượng…”
Phùng tứ chỉ cười chứ không nói gì.
Nàng ta không nói gì nhưng có nhiều khi mặc định chính là thừa nhận.
Kỷ Vân Tịch thở dài trong lòng: “Nhưng thánh thượng này, đã cách chúng ta có một thế hệ…”
Phùng tứ xem thường: “Thánh thượng đang ở thời kỳ đỉnh cao của cuộc đời, bỏ đi, không nói rõ được với tỷ.”
Dựa vào con mắt mù lòa của Kỷ Vân Tịch thì hiểu cái gì?
Nàng ta chẳng muốn nói nhiều.
Phùng tứ khẽ hừ một tiếng, giữ cái đầu cao quý mà rời đi.
Kỷ Vân Tịch nhìn bóng lưng rời đi của nàng ta.
À, Phù gia vốn là muốn đưa con gái vào cung?
Được thôi.
Mỗi người một số mệnh.
Kỷ Vân Tịch rời khỏi Phùng phủ.
Lúc này cách bữa tối vẫn còn sớm, Kỷ Vân Tịch vốn định đi thẳng về phủ, nhưng nàng khẽ đung đưa bộ quần áo mới thay lúc sáng, liền đổi ý.
Quần áo mới vừa đẹp vừa đắt tiền, phải mặt mặc ra ngoài đi dạo thêm mấy vòng.
Kỷ gia sản nghiệp gia nghiệp khổng lồ, chưa kể vô số ruộng đồng phủ đệ dưới tên, tiệm cầm đồ trên phố, tiệm bán đấu giá gần như là Kỷ gia đứng sau kinh doanh.
Cũng có nghĩa là Kỷ gia là trùm bất động sản của triều Đại Du, và độc quyền toàn bộ ngành cầm đồ, đấu giá.
Hơn nữa, những nghề làm ăn kiếm tiền này của Kỷ gia là do Kỷ Vân Tịch quản lý.
Không có gì, tất cả những chuyện liên quan đến tiền là nàng thích.
Những huynh trưởng Kỷ gia, mỗi người đều cực giỏi trong một lĩnh vực, nhưng đều không giỏi kiếm tiền.
Vừa hay Kỷ Vân Tịch lại rất thích.
Thế nên anh em rất hòa hợp.
Kỷ Vân Tịch nắm giữ quyền về tài chính của Kỷ gia.
Nhưng những người biết không nhiều.
Thật ra Kỷ gia chưa từng giấu giếm, mấy huynh trưởng Kỷ gia thậm chí đều nói là Kỷ gia có thể có sự sung túc như hôm nay đều là công lao của muội muội.
Nhưng biểu cảm của mọi người đều là “ta hiểu, các người lại dát vàng lên muội muội nhà mình”.
Bởi vì mọi người đều không tin Kỷ Vân Tịch có năng lực này.
Khắp kinh thành đều cho rằng Kỷ Vân Tịch đi tuần tra sản nghiệp gia tộc vào những ngày cố định đều chỉ là vì muốn thể hiện oai phong của đại tiểu thư.
Có những lúc người ta càng muốn giấu giếm thì lại càng không thể giấu được.
Nhưng ngược lại, người ta càng không muốn giấu giếm cái gì thì mọi người ngược lại lại tự động giúp mình che giấu.
Kỷ Vân Tịch một lần nữa thể hiện oai phong của đại tiểu thư, đầu tiên là đi thăm cánh đồng phì nhiêu ở ngoài thành, sau đó lại tới tiệm cầm đồ lớn nhất trong thành.
Trong kho của tiệm cầm đồ sắp xếp gọn gàng những kỳ trân dị bảo, tranh chữ của những người nổi tiếng muốn mua cũng không mua được, rất có giá trị sưu tập,... được người ta cầm cố những ngày này.
Kỷ Vân Tịch từ từ đi tới, mỗi lần nhìn thấy thứ gì thú vị lại ngắm nghía kỹ lưỡng một hồi.
Đột nhiên, bước chân nàng chậm lại, lông mày hơi nhướng lên.
Ngọc Phúc nhìn theo, nhận diện một chút: “Tiểu thư! Đây không phải những thứ trước đây treo trong thư phòng Hầu gia sao? Sau này Hầu Gia tặng cho Dương gia…”
“Đúng.” Kỷ Vân Tịch đi tới và tùy ý lật dở: “Đúng là thư họa mà trước đây đại ca sưu tập.”
Chưởng quỹ chưa từng tới thư phòng của Thanh Viễn Hầu nên tất nhiên là không biết.
Ông ta vội chắp tay hành lễ: “Bẩm tam cô nương, số thư họa này 8 ngày trước có người tới cầm cố. Người đó là một người lạ mặt, tiểu nhân không quen.”
“Không sao.” Kỷ Vân Tịch xua tay: “Man tới cho Hầu Gia là được.”
Chưởng quỹ cung kính nói: “Vâng.”
Ngọc Phúc vui cười hớn hở: “Nô tỳ còn đang thắc mắc loại nghèo kiết xác như Dương gia bọn họ làm sao mà nhanh như vậy mà gom được nhiều ngân lượng thế được, hóa ra là cầm cố thư họa mà Hầu Gia tặng! Không ngờ đúng không, tiệm cầm đồ khắp kinh thành này đều là của Kỷ gia chúng ta, cuối cùng vẫn về tay của chúng ta!”
Vãn Hương không nói nhiều, lúc nào nghĩ không thông mới lên tiếng: “Tiểu thư, nô tỳ không hiểu. Dương gia hẳn phải biết là tiệm cầm đồ nằm trong tay chúng ta, tại sao lại còn đến cầm cố?”
Kỷ Vân Tịch trả lời nàng ấy: “Chuyện chúng ta đòi tiền chắc là làm cho Dương gia không vui. Dương nhị công tử mặc dù trông thì có vẻ ôn hòa, hiền hậu, nhưng cái tôi cao, chỗ thư họa này hắn ta tất nhiên là sẽ không giữ lại. Vứt đi thì chi bằng là đem cầm cố, cho dù tiệm cầm đồ là của họ Kỷ thì đã sao, chúng ta biết rồi thì đã sao? Thậm chí chúng ta nói ra rồi thì người mà người ta chê cười vẫn là Kỷ gia chúng ta thôi.”
“Vì thế xuất giá phải môn đăng hộ đối, gả đi rồi dễ sẽ bị hết lòng mà chẳng được báo đáp.” Kỷ Vân Tịch tổng kết lại.
Vãn Hương gật đầu tỏ ra đã hiểu: “Cảm ơn tiểu tư đã giải đáp thắc mắc.”
Ngọc Phúc không hiểu: “Nếu tiểu thư đã biết thế, vậy tại sao vẫn còn muốn gả vào Ngô gia kia?” Ngô gia kia trông có vẻ còn tệ hơn cả Dương gia.
Kỷ Vân Tịch ôm chiếc lò sưởi trong tay, rời khỏi nơi này và tới điểm tiếp theo, vừa đi vừa nói: “Ta thì khác.”
Nàng nói câu này không mang theo chút kiêu ngạo nào.
Trong giọng nói bình tĩnh còn ẩn chứa chút buồn rầu khó mà phát hiện ra được.
Kỷ Vân Tịch sống hai kiếp.
Kiếp trước nàng ở trong giới đầu tư, rất nhiều chuyện không phải vừa mới bắt đầu là đã hiểu.
Đều là những bài học rút ra qua những mất mát, vấp ngã, trên người đầy rẫy những vết thương.
Còn nữ tử chưa có quá nhiều kinh nghiệm, gả đi tất nhất vẫn nên ổn thỏa một chút.
Ngọc Phúc trước giờ đều là người ủng hộ vững vàng của tiểu thư nhà mình: “Đương nhiên, tiểu thư làm sao giống những người khác được. Đợi đã…”
Ngọc Phúc đột nhiên chỉ vào đâu đó, giọng nói bởi vì kinh ngạc mà biến điệu: “Tiểu thư mau nhìn kìa! Kia kia kia không phải là cái lò sưởi mà hôm nọ tiểu thư đưa cho thiếu gia Ngô gia kia sao?!”
Mọi người nghe thấy vậy thì cùng nhìn về phía đó, sau đó lại quay đầu nhìn cái lò sưởi Kỷ Vân Tịch đang cần trong tay lúc này.
Hai cái lò sưởi, ngoài việc có chút khác biệt về màu sắc, còn lại thì giống nhau như đúc.
Rõ ràng là được làm cùng một lô.
Qua vài ngày.
Người hầu trong phủ đứng gian nhà chính nói các thể loại chuyện về tình hình của Ngô gia một cách sống động.
“Tam cô nương, nô tài đã nghe ngóng qua rồi. Ngô gia kia ở Tân Xương phường, trong nhà có 12 người, Ngô đại nhận, Ngô phu nhân, dưới có ba vị công tử và hai vị nương tử . Ngô đại nhận có một ca ca nhưng qua đời sớm, vì vậy nên nuôi cả tẩu tẩu. Ngoài ra còn có bốn người hầu, nghe nói là phòng nhỏ trong nhà không đủ nên Ngô đại công tử và những người hầu này ở trong viện bên ở phía sau.”
Câu này vừa phát ra, tỳ nữ hầu hạ bên cạnh Kỷ Vân Tịch đều thầm hít một hơi khí lạnh.
Ngọc Phúc thì càng kinh ngạc.
Chỉ có Vãn Hương là mặt không biểu cảm tiếp tục sơn móng tay cho Kỷ Vân Tịch.
Kỷ Vân Tịch nghe vậy thì ừm một tiếng, vẻ mặt không hề thay đổi: “Còn gì không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)