Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Làm Giàu] Gia Tộc Bị Lưu Đày Ta Dựa Vào Trồng Trọt Trở Thành Triệu Phú Chương 25: Bài Học Đắt Giá

Cài Đặt

Chương 25: Bài Học Đắt Giá

"Trước đây ông ta làm quan tam phẩm, chúng ta chẳng được hưởng chút phúc nào, giờ ông ta gặp nạn, chúng ta lại phải chịu tội, thế gian này nào có đạo lý như vậy?!"

"Ông ta chết thì mọi chuyện coi như xong, nhưng ông ta còn có một đứa con trai, ta không có gì khác, chỉ có thù. Việc lưu đày trên đường này chết vài người đối với ngài chẳng phải dễ như trở bàn tay hay sao?"

Đây mới là mục đích thực sự của Quý Lộ Viễn, chuyện vu khống thôn Liên Hoa chỉ là tiện thể.

Nhìn tờ ngân phiếu Quý Lộ Viễn dâng lên, mắt Tôn Phồn lóe lên vẻ tham lam, hắn ta tự tay tiếp nhận rồi khinh miệt hỏi: "Chỉ có thế?"

Sắc mặt Quý Lộ Viễn cứng đờ.

"Chút tiền ấy còn không đủ cho gia gia ta uống rượu, ta thấy ngươi đừng phí công nữa."

Tôn Phồn nhét thỏi bạc vào ngực, không có ý định trả lại rồi định rời đi.

Quý Lộ Viễn tức giận, một tên quan sai áp giải thấp kém lại uống rượu cả trăm lượng bạc sao?

Khuôn mặt nghèo kiết hủ lậu, dáng vẻ hèn mọn mà còn dám ở đây khoe khoang với ông ta!

Nếu ông ta quay đầu bỏ đi cũng sẽ không lấy lại bạc được.

Suy nghĩ một lát, ông ta đành đau khổ nói: "Ngài cũng biết tình cảnh nhà ta bị tịch biên mà, thật sự không có bạc, số này là ta đi vay mượn."

Tôn Phồn cười dâm đãng: "Không có bạc à? Dễ tính thôi! Ta thấy nữ nhi của ngươi dáng dấp không tệ, da mịn thịt mềm, không bằng cho ta hưởng lạc một chút?"

Quý Lộ Viễn không ngờ lại phải chịu nhục nhã như thế, cơn tức giận xông lên đầu.

Nếu không phải không còn cách nào khác, sao ông ta lại đi tìm Tôn Phồn chứ.

Ông ta tìm người thương lượng mấy ngày.

Ban đầu muốn tập hợp mọi người lại tìm Quý Thần Ngạn báo thù, có thể giết người rửa hận thì càng tốt.

Nếu không được, nếu có thể trốn thoát... thì càng tuyệt hơn.

Thương thảo một hồi, cả đám đều im lặng.

Hầu hết đều là người có học thức, ai dám gây sự? Ai dám giết người? Trốn như thế nào?

Không có chút sức lực và bản lĩnh, tất cả chỉ là nói suông.

Lúc này mới quyết định dùng cách vòng vo một chút.

Những người khác góp tiền, Quý Lộ Viễn góp sức đến tìm Tôn Phồn bàn chuyện hợp tác.

Kết quả không ngờ, Tôn Phồn quá tham lam.

Đây quả thực là bảo hổ lột da!

Đột nhiên Quý Lộ Viễn bắt đầu hối hận về kế sách này.

Trên ót ông ta toàn là mồ hôi: "Đại nhân... Nữ nhi ta, nữ nhi ta còn nhỏ, chỉ sợ nàng phục dịch ngài không tốt."

Tôn Phồn bình tĩnh nhìn ông ta, đột nhiên cười: "Nhỏ? Vậy thì thế này, để phu nhân ngươi đến."

Chân Quý Lộ Viễn lập tức mềm nhũn.

"Không được... Cái này không được!"

Tôn Phồn rút chủy thủ trên chân ra vỗ lên mặt ông ta: "Ngươi không cho rằng ta đang thương lượng với ngươi đấy chứ?"

Cảm giác lạnh lẽo của kim loại giống như một con rắn độc dán lên mặt Quý Lộ Viễn, khiến ông ta run rẩy toàn thân.

Tôn Phồn muốn giết ông ta!

"Đi thôi, gia chờ ở đây, một nén hương mà không thấy người thì ta không ngại giết ngươi trước mặt mọi người rồi chụp mũ cho ngươi đâu. Dù sao trên đường lưu đày chết mất vài người, chẳng qua chỉ là chuyện ta nhấc tay nhấc chân mà thôi."

Quý Lộ Viễn ngơ ngác đi ra khỏi rừng.

Nhìn những người khác trong nhà đang ngủ say, nội tâm ông ta giãy dụa một hồi, cuối cùng vẫn đánh thức Lâm thị.

"Đi theo ta, thương lượng chuyện báo thù."

Lâm thị mơ mơ màng màng, nghe vậy thì mắt sáng lên.

Cho rằng Quý Lộ Viễn đã nghĩ ra cách nên tìm bà ta thương lượng, lập tức đi theo.

Đến khi vào rừng nhìn thấy ba nha dịch và Tôn Phồn chờ sẵn ở đó, Lâm thị còn nhỏ giọng phấn khích: "Mua chuộc được những quan sai này rồi sao?"

Quý Lộ Viễn không trả lời bà ta, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Tôn Phồn thấy họ chạy tới, trên mặt nở một nụ cười khinh bỉ: "Không ngờ ngươi lại thật sự dẫn đến."

Quý Lộ Viễn run rẩy: "Không phải nói... Chẳng phải đã nói... Chỉ một mình ngươi."

"Ngươi sẽ không nghĩ rằng ta không kén chọn, ai cũng có thể nhét vào miệng được đấy chứ? Đây đương nhiên là để thưởng cho các huynh đệ."

Ba nha dịch cười lớn ha hả: "Cảm ơn thủ lĩnh! Có chuyện tốt như vậy còn nghĩ đến chúng ta."

Lâm thị kinh ngạc, không thể tin được nhìn về phía Quý Lộ Viễn: "Đây là ý gì?"

Sắc mặt Quý Lộ Viễn tái nhợt, tránh đi không dám liếc nhìn Lâm thị.

"Nhanh chóng qua đây hầu hạ đi, nếu không chớ trách ta vô tình."

Trong đám nha dịch, có kẻ không kiềm chế được, liếc mắt nhìn Lâm thị, đánh giá từ trên xuống dưới, ánh mắt như muốn lột sạch y phục bà ta.

Lâm thị nắm chặt tay Quý Lộ Viễn: "Lang quân, cứu thiếp! Cứu thiếp! Chúng ta còn có Nhược Lâm và Nhược Phong!"

Tôn Phồn liếc nhìn đám nha dịch, chúng lập tức tiến về phía Lâm thị.

Quý Lộ Viễn cúi đầu, không dám nhìn, Lâm thị kinh hoàng quay đầu chạy trốn, nhưng bị nha dịch túm lấy tóc.

"Á!" Lâm thị sợ hãi kêu lên.

Quý Lộ Viễn đột nhiên ngẩng đầu, vội vàng nói: "Các ngươi nhỏ tiếng chút! Đừng để người khác nghe thấy!"

Lâm thị nghe vậy, tuyệt vọng nhìn ông ta, nước mắt trào ra, "Lang quân! Thiếp là phu nhân do lang quân cưới hỏi đàng hoàng! Sinh con đẻ cái, quán xuyến gia đình cho lang quân, sao lang quân lại đối xử với thiếp như vậy? Thiếp cầu xin lang quân, cứu thiếp!"

Tôn Phồn cầm đao đứng bên cạnh Quý Lộ Viễn: "Chỉ có chút bản lĩnh này mà cũng muốn dùng ta làm đao làm kiếm? Đây chỉ là cho ngươi một bài học!"

Hắn ta cười khinh một tiếng, khoanh tay sau lưng, ngân nga, "Các ngươi nhỏ tiếng chút, đừng chơi chết người, tên này thích xem thì cứ để hắn ở đây xem."

Ba nha dịch lớn tiếng đáp: "Yên tâm đi, thủ lĩnh!"

Lâm thị bị che miệng, cố gắng mở to mắt nhìn Quý Lộ Viễn.

——

Đêm khuya thanh vắng.

Tiếng rên rỉ đau đớn của nữ nhân truyền đến, Quý Trường Anh lập tức tỉnh giấc.

Nàng dùng tinh thần lực thăm dò, trong rừng, Lâm thị đang bị ba nha dịch giày vò!

Lâm thị khàn giọng, trên mặt tràn ngập vẻ tuyệt vọng và mất hồn.

Ba nha dịch vẫn đắm chìm trong thế giới của mình.

Quý Trường Anh cảm thấy buồn nôn, dùng tinh thần lực bẻ gãy một nhánh cây trên đầu chúng.

"Rầm" một tiếng.

Ba nha dịch ngẩng đầu nhìn nhánh cây rơi xuống, vội vàng kéo quần lên trốn sang một bên.

"Xui xẻo! Suýt nữa thì sướng rồi!"

"Được rồi, dù sao cũng đã hòm hòm, đi!"

"Không ngờ con mụ này đúng là hơi già một chút nhưng mùi vị cũng không tệ."

Quý Trường Anh nhìn thấy mặt Lâm thị đờ đẫn bị nhánh cây đập trúng, nằm yên một lúc mới từ từ đứng dậy mặc lại quần áo.

Dù không thích nhà Quý Nhược Lâm, nhưng nhìn thấy Lâm thị như vậy, nàng cũng không vui.

Chỉ thấy thật buồn.

Bọn họ đi ra khỏi rừng, Quý Trường Anh giả vờ ngủ, nhìn chúng trở về chỗ nghỉ.

Lâm thị mất một lúc lâu mới đi đến chỗ ngủ như xác không hồn, nằm thẳng xuống.

Quý Trường Anh mở mắt, ánh mắt Quý Lộ Viễn không ngừng dao động.

Quý Lộ Viễn vẫn chưa ngủ!

Nàng liếc nhìn đầy ghét bỏ rồi mặc kệ.

Lâm thị cũng không phải cam tâm tình nguyện.

Là trượng phu của bà ta, Quý Lộ Viễn lại có thể giả vờ ngủ mà không ngăn cản, thật là một kẻ nhu nhược!

Nghĩ đến đây, Quý Trường Anh lắc đầu, việc ông tacó nhu nhược hay không không liên quan đến nàng, dù sao cũng là chuyện nhà người ta.

Sáng hôm sau, khi đến giờ lên đường, Quý Trường Anh thấy cả nhà họ đi đằng sau với vẻ mệt mỏi.

Hạnh Nhi và Tiểu Cầm vây quanh nàng, ríu rít: "A Anh! Phụ mẫu bảo chúng ta cảm ơn ngươi! Tối qua chúng ta nếm thử hạt sồi, hương vị cũng được, quan trọng là không bị đói!"

"Nhà ta cũng ăn một ít, thứ này còn có thể bảo quản, không sợ hỏng!"

"Không biết sau này còn có nữa không, nếu có thì chúng ta có thể hái thêm!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc