Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai người này quả thực là phiền phức, dù nhan sắc có đẹp đến đâu cũng không thể chậm trễ tính mạng được!
Quý Trường Anh quay lại chỉ vì ở đây còn có năm thanh kiếm chưa lấy đi.
Nàng nhặt kiếm trên đất, ôm vào lòng rồi quay đầu bỏ đi.
"Ngay… ngay cả cái này? Cả kiếm cũng không tha?" Hoàng lão nhìn theo bóng dáng tiêu sái của nàng, kinh ngạc tự lẩm bẩm.
Đúng là mở rộng tầm mắt.
Hoàng lão nhìn bóng lưng nàng rời đi, vuốt râu lẩm bẩm: "Cô nương này thân thủ quỷ dị khó lường, quả thực không đơn giản! Chẳng hay nhà nàng phạm phải chuyện gì, không biết có kịp hay không..."
Rồi nhìn vào Tạ Tư Hành trong xe, hùng hổ quát: "Thực sự là kiếp trước đã giết heo nên kiếp này mới phải làm phu xe cho ngươi!"
....
Quý Trường Anh cảm thấy lão già kia không nhìn thấy mình, nên vội vàng thu hết mấy thanh kiếm vào không gian.
Tiếp đó nàng tăng tốc, chạy một mạch về chỗ nghỉ ngơi.
Lúc trở về, chân nàng đã mềm nhũn, dị năng tiêu hao không chỉ tinh thần lực mà còn cả thể lực.
Nàng nằm xuống và ngủ thiếp đi ngay lập tức, đến hừng đông chuẩn bị lên đường mà vẫn chưa tỉnh.
Chu thị ngồi xổm bên cạnh nàng, chọc chọc mặt nàng, nhìn nàng ngủ say rồi nói với Quý Phong Thu: "A Anh chắc hẳn mệt muốn chết rồi, hôm nay ta cõng nàng, đồ đạc chàng cầm!"
Nói xong, bà ném thẳng cái tay nải trên người cho Quý Phong Thu, khiến ông ngã ngồi xuống đất.
Mọi người: ...
"Nương tử! Mau cứu ta! Nặng quá!" Quý Phong Thu giãy giụa để Chu thị kéo ông dậy, hoàn toàn không thấy ngượng ngùng.
Quý Phong Ích đứng bên cạnh không chịu nổi nữa, cau mày đưa tay lấy túi xách trên đất.
Một lần, hai lần, hai cánh tay dùng hết sức!
Tay nải vẫn không nhúc nhích.
Quý Phong Ích mặt cứng đờ nhìn túi xách trên đất: "Cái này, bên trong đựng thứ gì?"
Mặt Hồ thị buồn rười rượi: "Đồ ăn uống, chăn gối quần áo của cả nhà, toàn bộ tài sản đều ở đây! Bình thường đã không nhấc nổi, huống chi còn phải lên đường gấp."
Chu thị nhẹ nhàng cầm lên rồi ném sang một bên, mặt mày ủ dột nhìn Quý Phong Thu: "Cha mấy đứa nhỏ, chàng vô dụng quá!"
Quý Phong Thu vội vàng đứng dậy, cười đùa tí tửng: "Ta vô dụng hay không, nàng còn không biết sao?"
Quý Phong Ích đen mặt.
Hồ thị mặt hơi mất tự nhiên, quay đầu đi tránh né.
Mấy đứa cháu cũng nhìn trời trông đất, ngượng ngùng nhìn sang chỗ khác.
Chu thị hừ một tiếng: "Vậy bây giờ phải làm sao? Chẳng lẽ lại để A Anh đi bộ sao?"
Bà có chút do dự, A Anh trông rất mệt mỏi.
"Không được! Tỷ tỷ rất mệt mỏi, chúng ta sẽ chia đồ đạc ra, mỗi người cõng một ít, nương cõng tỷ tỷ là được rồi!" Quý Trường Xuyên nghe thấy lời này lập tức quay đầu phản đối.
"Vậy thì nương tử cõng A Anh, ta mang tay nải, như vậy chẳng phải giải quyết được cả hai sao?" Quý Phong Thu đàng hoàng nói.
Chu thị lập tức bị thuyết phục, nghe được mọi chuyện đều được giải quyết, bà liền đồng ý: "Được!"
Hồ thị nhìn Quý Phong Thu như vậy, hít vào một hơi rồi mở miệng: "Ngươi thật đúng là một người chồng tốt!"
"Ta tin vào sức lực của nương tử!" Quý Phong Thu vỗ ngực tự tin đáp.
Chu thị trước cõng Quý Trường Anh lên, sau đó để mọi người buộc hành lý vào người Quý Trường Anh rồi cõng đi, hoàn toàn không thấy có gì không ổn.
Chờ mọi người xác nhận Chu thị lên đường như vậy không có vấn đề gì.
Mấy người anh em họ mới cõng hài cốt của gia gia nãi nãi và túi quần áo nhỏ của Quý Trường Anh lên đường.
Dọc đường, gia đình này thực sự đã trở thành một cảnh tượng kỳ lạ trong cả đoàn.
Hồ thị suốt đường đi không hề nhàn rỗi, những hạt đậu giác chưa ăn hết tối hôm qua, nàng đem nấu rồi phơi cả đêm, dùng chỉ xâu thành một vòng đeo trên lưng, tiếp tục phơi trên đường, dự định phơi thành đậu giác khô.
Không chỉ bà ấy có tạo hình như vậy, cả nhà trừ Quý Trường Anh và Chu thị, tất cả đều như vậy.
Trên lưng đeo một vòng đậu giác, đi một bước lại rung một cái.
Hồ thị luôn là người thực tế, chỉ cần đạt được mục đích, bà ấy không quan tâm đến những thứ khác.
Quý Phong Ích trông thì bình tĩnh, nhưng thực tế tư thế đi của ông ấy cũng cứng ngắc và kém tự nhiên.
Mấy đứa cháu thì thích giữ thể diện, dọc đường đi nhịn đến mặt đỏ bừng, hận không thể lấy mặt nạ che mặt lại.
Quý Trường Anh ngủ thiếp đi, cảm thấy như có một ngọn núi đè lên người, rất nặng.
Không thể không mở mắt ra, kết quả nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Lập tức: ...
"Nương, như thế này người không mệt mỏi sao?"
"Có gì mà mỏi, con chỉ là một đứa trẻ nhẹ như lông hồng! Chưa từng mang tay nải nặng như ta, sao biết được mệt mỏi!"
Quý Trường Anh im lặng trong giây lát: "Con đeo tay nải, nương cõng con, chẳng khác nào nương đeo cả tay nải lẫn con."
Chu thị suy tư một hồi, rồi không nhịn được lặp lại: "Ta cõng a Anh, A Anh đeo tay nải, chẳng phải là ta cõng cả a Anh lẫn tay nải hay sao?!!"
Bà như vừa nhận ra điều gì, thở hổn hển buông Quý Trường Anh xuống, kéo tay áo nàng đi về phía Quý Phong Thu.
Quý Phong Thu nhìn bộ dạng của Chu thị thì thấy chẳng lành, lập tức chạy vội đến trước đội ngũ, nói chuyện với đám nha dịch.
Hồ thị nhanh tay lẹ mắt giữ chặt Chu thị: "Đệ muội, muội hãy nhẫn nhịn một chút, tối nay ta sẽ cùng muội đánh tiểu thúc tử."
Quý Trường Anh lắc đầu, xem ra người cha hời là kẻ tái phạm, kinh nghiệm đầy mình!
Hồ thị trấn an được Chu thị, bà ấy mới đến bên mang tay nải trên vai: "Tối nay nói gì ta cũng phải đánh cha ngươi!"
Quý Trường Anh không thể tiếp lời, nàng đi tìm ca ca để xin mang tay nải.
Quý Minh Học trợn mắt: "A Anh, ca ca chỉ biết đọc sách, so với ngươi thì ta chẳng khác gì phế vật."
BA Anh đệ cùng nhau im lặng.
Nhìn thấy cảnh tượng hòa thuận của gia đình kia, Lâm thị cõng Quý Nhược Lâm ở phía sau tức giận nghiến răng: "Tiện tỳ! Đã đánh cha con chúng ta thành bộ dạng này, đến lúc nghỉ ngơi ta nhất định bắt các ngươi phải đền tiền!"
"Ta không cần tiền, ta muốn ăn, nhà bọn họ có đồ ăn!" Quý Nhược Phong đi bên cạnh, nghĩ đến bữa tối hôm qua mà không nhịn được nuốt nước bọt.
"Chúng ta đều muốn ăn." Quý Lộ Viễn tham lam nhìn về phía đó.
"Nhưng mà hai ả đàn bà kia sức khỏe lớn lắm, nếu họ không cho thì sao?" Quý Nhược Phong lo lắng không được ăn, có chút lo lắng hỏi.
Quý Lộ Viễn và Lâm thị lúc này mới nghĩ đến một mình đối phương có thể đánh cả nhà bốn người họ nằm dưới đất, huống hồ đối phương còn được nha dịch thiên vị.
Ánh mắt Quý Lộ Viễn trầm xuống, liếc nhìn về hướng Quý Thần Ngạn.
Nhìn thấy nhà kia chỉ sau một đêm đã tốt lên nhiều, ánh mắt ông ta càng thêm âm trầm.
Nếu không phải vì gia đình này, ông ta vẫn là quan thất phẩm ở kinh thành, trong nhà không lo ăn uống, không lo nghĩ về cuộc sống.
Nào giống như bây giờ, phải rơi xuống nông nỗi này.
Nghĩ đến đây, ông ta nhìn về phía mấy nhà khác trong đội ngũ cũng bất mãn với Quý Bá Huy, lặng lẽ đưa ra ý tưởng...
Khi gần đến giờ cơm trưa, đám nha dịch cho đội ngũ dừng lại nghỉ ngơi.
Họ vẫn không phát lương khô như trước.
Cho đến tận lúc này, những người còn ôm hy vọng may mắn cho rằng quan sai chỉ hù dọa họ, cuối cùng cũng phải tuyệt vọng chấp nhận sự thật.
Quan sai thực sự không còn cho họ lương khô nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






