Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Làm Giàu] Gia Tộc Bị Lưu Đày Ta Dựa Vào Trồng Trọt Trở Thành Triệu Phú Chương 1: Ta Đi Chém Chết Nhóc Con Đó

Cài Đặt

Chương 1: Ta Đi Chém Chết Nhóc Con Đó

"Mẹ ngốc sinh một đứa con ngốc nghếch..."

"Đại ngốc tử, tiểu ngốc tử, một nhà hai người đều là đồ ngốc..."

Bên tai liên tục truyền đến những âm thanh ồn ào, Quý Trường Anh cố gắng vùng vẫy muốn tỉnh lại.

Còn chưa mở mắt, nàng đã cảm thấy trán mình đau nhói, cơn đau kích thích khiến nàng hoàn toàn tỉnh táo.

Trước mặt là một viên sỏi, bay thẳng vào trán nàng.

Nàng nghiêng đầu, viên sỏi sượt qua tai nàng bay đi.

"Đồ ngốc kia, ai cho ngươi trốn!"

Một đám hài tử loai choai vây quanh Quý Trường Anh. Trên tay đứa nào cũng cầm một nắm sỏi nhỏ.

Viên sỏi vừa nãy chính là do cậu bé đang nói kia ném. Thấy Quý Trường Anh né được, nó lập tức không vui.

Những đứa trẻ bên cạnh cười khúc khích: "Đại Hà, ngươi thua rồi! Ngươi không ném trúng nàng ta. Ngươi phải bò ra đất cho bọn ta cưỡi ngựa."

"Dô dô dô!! Cưỡi ngựa! Cưỡi ngựa!"

Thấy bọn nhóc kia hò hét, trong mắt Đại Hà lóe lên vẻ tức giận, mặt đỏ bừng.

"Lần này không tính, vừa nãy đứa ngốc kia né được, nếu không thì ta chắc chắn ném trúng trán nàng ta!"

Quý Trường Anh còn chưa hiểu đây là đâu, thì đã nghe hiểu tình hình trước mắt.

Được lắm!

Hóa ra là gặp phải một đám nít ranh hư hỏng! Thật quá đáng khi lấy đá ném vào trán người khác mà.

Nàng không màng đến trán vẫn còn đau, tức giận cúi xuống nhặt mấy viên sỏi rơi vãi trên mặt đất ném về phía mấy đứa trẻ đang vây quanh.

Vài đứa trẻ đang bàn tán về việc ném của Đại Hà vừa nãy có được tính không, lập tức đau đến mức khóc òa lên.

"Đồ ngốc nhà ngươi dám ném bọn ta! Đánh chết nó đi!"

Ba đứa trẻ bị ném cảm thấy uy nghiêm của mình bị khiêu khích, liền giơ nắm đấm xông về phía nàng.

Quý Trường Anh nghiêm mặt.

Dù là trẻ con, nàng cũng không định đứng yên chịu đòn. Nàng siết chặt nắm đấm, định dạy cho đám trẻ này một bài học.

"Dừng tay!"

"Dạo này các ngươi thiếu đánh đúng không? Muốn nương của ta đến tận nhà tìm các ngươi à?!"

Quý Trường Xuyên đẩy những người cản trở phía trước ra chen vào vòng chiến. Khi thấy Quý Trường Anh liền dang rộng đôi tay như đại bàng che chở gà con, bảo vệ nàng ở sau lưng, tức giận nhìn đám trẻ lớn tuổi hơn mình.

Nhắc đến mẫu thân của hai đứa, đám trẻ con thấy rõ là sợ.

Mẫu thân của Quý Trường Xuyên là đại ngốc tử!

Không chỉ có vấn đề về đầu óc, mà còn rất hay bênh vực con cái, lại còn khỏe như trâu, đánh người ta căn bản không biết nặng nhẹ. Cứ hễ ai đánh trả là nàng ta dám liều mạng, cả làng ai quen biết nàng ta đều không dám trêu chọc.

Nếu để nàng ta biết bọn chúng bắt nạt tiểu ngốc tử, có lẽ nàng ta có thể xách dao đuổi theo tận nhà chém bọn chúng cũng nên. Nếu không tìm thấy bọn chúng thì sẽ đánh cha nương của bọn chúng…

Quý Trường Xuyên quay lại nhìn quần áo bẩn thỉu của Quý Trường Anh và vết sưng đỏ trên trán, vừa tức vừa thương: "A Anh! Không phải ta đã nói là đừng chơi với đám người này rồi sao?"

Lúc này đầu óc Quý Trường Anh vẫn còn ong ong.

Không có thây ma, không có thực vật biến dị, chỉ có không khí trong lành, những tòa nhà lạc hậu, những đứa trẻ ăn mặc như người cổ đại.

Nàng không phải bị người của một căn cứ thí nghiệm nào đó bắt, rồi khi nổ tung ở đó lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng chết đi sao?

Nhìn thấy tỷ tỷ nhà mình ngây ngốc không trả lời, Quý Trường Xuyên cũng không thấy ngạc nhiên.

Thở dài một tiếng, hắn ta kiễng chân kéo Quý Trường Anh ngồi xổm xuống, kiểm tra vết thương trên trán nàng.

Trán nàng chỉ bị sưng đỏ, không có chảy máu, vết thương này không đến nỗi mất mạng. Hắn ta thở phào một hơi nhẹ nhõm, kéo tay nàng đi về nhà.

Dọc đường đi còn lải nhải dặn dò nàng như dỗ con nít vậy: “A Anh, phải nghe lời biết không? Hài tử ngoan không thể chơi chung với đám khốn nạn kia được, sẽ bị dạy hư mất.”

Vừa rồi khi Quý Trường Xuyên kéo lấy tay nàng kiểm tra miệng vết thương, trong đầu Quý Trường Anh đột nhiên xuất hiện rất nhiều đoạn ký ức.

Nàng xuyên đến truyền đại Đại Lịch, triều đại không có thật trong lịch sử.

Xuyên vào Quý Trường Anh của Quý gia trong thôn Liên Hoa, năm nay mười bốn tuổi. Quý Trường Anh vừa sinh ra đã là một đứa ngốc, chỉ số thông minh chỉ dừng lại ở một đứa nhóc ba tuổi.

Những hài tử khác trong thôn thường xuyên lấy nàng ra bắt nạt làm trò vui.

Hôm nay cũng chẳng khác gì mọi khi. Mấy đứa trẻ kia nào có rủ nàng đi chơi thật lòng, chúng chỉ lừa nàng ra rồi bắt nàng ngồi xổm làm bia cho chúng ném đá mua vui.

Nhưng rất đột ngột, Quý Trường Anh đã được nàng thế chỗ vào.

Còn người đang nắm tay nàng là đệ đệ ruột mười tuổi của nàng, Quý Trường Xuyên.

Thông tin trong đầu nàng vừa mới sắp xếp xong, hai người đã về đến sân nhỏ nhà họ Quý.

Vừa vào cửa, đã thấy trên ghế đá trong sân có một nam một nữ đang bưng bát uống nước. Đó là cha mẹ của thân thể này.

Mẫu thân nàng là Chu Nguyệt, nước da ngăm đen nhưng ngũ quan rất đoan chính. Vừa thấy hai người quay trở về thì cười toe toét: "Về rồi à."

Phụ thân nàng là Quý Phong Thu, nước da màu lúa mì, trông cũng khá tuấn tú.

Nghe Chu thị nói thì hắn ta ngẩng đầu lên, lập tức nhìn thấy trán Quý Trường Anh sưng đỏ, cau mày: "Trán A Anh sao thế?"

Quý Trường Anh đối chiếu thân phận của hai người xong, đang định mở miệng.

Quý Trường Xuyên cao hơn nàng một cái đầu, nghiêm mặt nói: "Đám Đại Hà bọn chúng lấy sỏi ném vào trán tỷ tỷ làm trò vui."

Quý Trường Xuyên ăn nói lưu loát, logic rõ ràng, nói chuyện thẳng vào trọng tâm.

Quả nhiên, sắc mặt hai phụ mẫu lập tức sa sầm xuống.

Chu Nguyệt không chỉ đầu óc không bình thường, tính tình cũng rất nóng nảy, nghe vậy liền đập vỡ bàn: "Ta đi chém chết tên nhóc con đó!"

Nói xong liền vào bếp cầm dao phay ra cửa.

Biết trước là đầu óc của mẫu thân không bình thường nên Quý Trường Xuyên vừa nói xong đã đứng trước cửa canh chừng. Nhìn thấy Chu Nguyệt hùng dũng bước ra thì nói: “Mẫu thân! Tháng này người đã đập vỡ ba cái bàn rồi!"

Chu thị đột nhiên thấy chột dạ, bước chân vội vã dừng lại, ấp úng nói: "Ta... ta quên."

Quý Phong Thu không hề ngạc nhiên trước kết quả này, vẫn ung dung ngồi trên ghế đá.

"Chém thì không thể chém được, có điều để phụ thân nó đánh nó một trận thì được."

Quý Phong Thu hừ lạnh một tiếng, trong lòng ghi nợ với cha của Quý Đại Hà.

Quý Trường Xuyên ngẩng đầu nhìn trời: "Bây giờ đến nhà tiểu tử kia vẫn còn kịp."

Chậc, tiểu tử này không hổ là con hắn ta! Phụ tử họ nghĩ y chang nhau.

Quý Phong Thu nhe răng cười: "Được! Ta đi ngay đây! Nguyệt nương, nàng ở nhà trông con, cơm nước không cần nấu, tẩu tử bảo chúng ta sang nhà tẩu ấy ăn rồi."

"Vâng." Giọng điệu của Chu Nguyệt vô cùng thất vọng. Nàng ấy không được ra tay, thật đáng tiếc.

Quý Trường Anh không vội lên tiếng.

Phụ mẫu thấy trán của Quý Trường Anh không có vấn đề gì lớn, chắc vài ngày nữa là tự khỏi nên bảo nàng về nghỉ ngơi.

Dù sao hài tử ở nông thôn cũng không yếu đuối như vậy, thường thì những vết thương nhỏ như vậy không cần gọi đại phu làm gì.

Còn Quý Phong Thu thì trực tiếp ra khỏi nhà tìm đến nhà của Quý Đại Hà.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, đã nghe thấy tiếng kêu khóc thảm thiết của Đại Hà từ bên trong.

Quý Phong Thu bĩu môi, cười.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc