Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

LÀM DÂU HÀO MÔN Chương 3. Tâm Sự

Cài Đặt

Chương 3. Tâm Sự

Dung Giai Tâm mỉm cười dịu dàng, nụ cười kia khéo léo đến mức khiến người ta khó tìm ra một khe hở:

"Đỡ hơn nhiều rồi, nhưng chị vẫn nên giữ khoảng cách với em một chút, em sợ lây bệnh cho chị."

"Lây gì mà lây chứ, chị khoẻ lắm …"

"Vy Vy lại đây."

Lời còn chưa dứt, Phó Hàn Quân đã cất giọng, gọi thẳng Tiêu Nguyệt Vy qua.

Anh ta hẳn cũng đã nghe chuyện Dung Giai Tâm bệnh cảm cúm vẫn chưa dứt.

Tiêu Nguyệt Vy bất đắc dĩ, chỉ có thể liếc mắt ra hiệu cho Dung Giai Tâm.

Dung Giai Tâm đáp lại bằng một nụ cười an tâm, ý bảo cô đừng lo lắng.

Bị một ông chồng vừa bá đạo vừa nghiêm khắc quản lý, trong lòng Tiêu Nguyệt Vy ngọt ngào xen lẫn chút e thẹn.

Nhưng cô không thể phủ nhận rằng, bản thân thật sự rất thích dáng vẻ này của Phó Hàn Quân.

Tiêu Nguyệt Vy bị gọi về chỗ, Dung Giai Tâm thì chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Cố Tư Ngạo.

Trên danh nghĩa là vợ chồng, nhưng nếu để ý kỹ sẽ nhận ra khoảng cách giữa hai người khá xa, giống như chỉ có những người xa lạ mới cố ý giữ khoảng cách an toàn như vậy.

Còn chuyện Phó Hàn Quân cùng Tiêu Nguyệt Vy có nhìn ra hay không, e rằng chỉ chính họ mới rõ ràng.

"Tôi đang bị cảm, có thế ngồi ăn riêng ra không?"

Dung Giai Tâm chủ động đề nghị giải pháp để mọi người yên tâm hơn khi cùng dùng bữa.

Phó Hàn Quân ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén dừng lại trên gương mặt Dung Giai Tâm.

Phải công nhận, anh ta rất đẹp trai. Là tổng giám đốc điển hình, khí chất toát ra một sự trầm ổn đầy kiêu ngạo.

Một người đàn ông tuấn mỹ đến vậy, lại nhất mực chung tình với Tiêu Nguyệt Vy, cũng chẳng trách có nhiều người vừa hâm mộ vừa ghen ghét cô, thậm chí còn tìm cách cô lập cô.

"Chuẩn bị thêm cho phu nhân Cố một phần bữa tối riêng."

Phó Hàn Quân lạnh nhạt ra lệnh.

Trong bữa ăn, mọi người cũng không giữ kiểu

"ăn không nói, ngủ không nói"

Tiêu Nguyệt Vy vốn là người thích nói chuyện, thậm chí có chút lắm lời.

Với cô, một mái nhà ồn ào náo nhiệt mới thực sự khiến lòng người thấy vui vẻ.

Cô cứ thế ríu rít hỏi Dung Giai Tâm đủ chuyện về bé Cố Uyển Đồng.

"Đồng Đồng cũng đã đi nhà trẻ được hai năm rồi, chẳng bao lâu nữa thì Sam Sam cũng phải đi. Đến lúc đó, hai chị em học cùng trường, chúng ta cũng bớt lo hơn một chút."

Dung Giai Tâm không vội vàng đáp, mà nhẹ nhàng nói, giọng điềm tĩnh nhưng chắc chắn:

"Nếu các con chịu đi học cùng nhau thì tất nhiên rất tốt, nhưng chúng ta vẫn nên tôn trọng ý kiến của các bé."

Bình thường Dung Giai Tâm hòa nhã, ít khi tranh giành điều gì.

Nhưng chỉ cần nhắc đến con gái, cô lại bộc lộ sự kiên định rất riêng.

Tiêu Nguyệt Dao từ khi làm mẹ, lại càng thấu hiểu điều đó.

Không ai mong con mình chịu thiệt thòi, cô cũng vậy.

Vì thế, cô chỉ mỉm cười đồng tình:

"Đương nhiên rồi, phải xem các bé có thích không chứ. Đồng Đồng vốn đĩ có chính kiến, lại rất thương em gái, chị tin con bé sẽ đồng ý thôi."

Dung Giai Tâm khẽ gật đầu, mỉm cười mà không nói thêm.

Bữa tối kết thúc, Phó Hàn Quân cùng Cố Tư Ngạo cùng nhau vào thư phòng, không rõ bàn chuyện gì.

Còn Tiêu Nguyệt Vy muốn lại gần Dung Giai Tâm, nhưng bị Phó Hàn Quân nghiêm khắc bắt phải đeo khẩu trang y tế loại cao cấp mới được.

Chỉ để được ngồi tâm sự với bạn thân, Tiêu Nguyệt Vy ấm ức nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

"Đôi khi anh ấy quản người thật sự phiền phức, chị đã hơn 30 tuổi rồi, vậy mà vẫn bị coi như con nít. Thật là bái phục anh ấy!"

Tiêu Nguyệt Vy vừa thở dài vừa buột miệng than thở. Bao nhiêu năm nay cô không còn đi làm, chỉ ở nhà, nhưng bản thân cô chưa từng nghĩ năng lực của mình kém những người phụ nữ ngoài kia đang làm việc.

Huống hồ, bên cạnh cô, còn có một người chồng luôn trở thành hình mẫu để so sánh.

Lòng người vốn dĩ đen tối đến khó dò.

Tiêu Nguyệt Vy hiện giờ đã trở thành kẻ thắng thế trong ván cờ cuộc đời. Dù sau này có ly hôn với Phó Thời Quân, cô vẫn có thể chia được một khoản tài sản khổng lồ.

Thế nhưng trong lòng cô, tham vọng vẫn không ngừng lớn thêm.

Chẳng hạn, cô rất hy vọng có thể được giới thượng lưu kia chấp nhận thân thiện. Nhưng giữa cô và bọn họ vốn chẳng hợp nhau.

Trong mắt đám người ấy, cô chẳng khác nào một loại "virus", tránh được thì tránh, tuyệt đối không muốn tiếp xúc.

Điều đó khiến Tiêu Nguyệt Vy vô cùng phiền muộn.

Những lúc như vậy, cô luôn muốn tìm một người để giãi bày.

Nhưng nếu cứ suốt ngày đem chuyện đó nói với Phó Thời Quân, anh nhất định sẽ dỗ dành, an ủi.

Nói mãi rồi cô lại sợ anh thấy phiền.

Quan hệ vợ chồng, cũng giống như kinh doanh, cần khéo léo mà duy trì.

Tiêu Nguyệt Vy nào phải kẻ ngốc. Cô thừa hiểu mình đã gả được vào một chỗ tốt, thì nhất định phải biết tích phúc, phải giữ gìn.

Không còn cách nào khác, Dung Giai Tâm trở thành đối tượng để cô giãi bày tâm sự.

Dung Giai Tâm vốn không phải loại người sẽ đi rêu rao khắp nơi. Ngược lại, cô ấy biết lắng nghe một cách chăm chú, hơn nữa giữa hai người không có ràng buộc lợi ích nào, chỉ có những điểm chung trong cuộc sống.

Cảnh ngộ của hai người cũng gần giống nhau, cho nên để làm tri kỷ thì quả thật rất thích hợp.

Tiêu Nguyệt Vy lại có thói quen, hễ cảm thấy ai là người tốt thì nhất định phải kết thân, phải coi như bạn bè.

Giờ phút này, trong mắt cô, Dung Giai Tâm chính là một người bạn thân thiết.

"Giai Tâm, dạo này cuộc sống của em thế nào?"

Cô khởi đầu câu chuyện bằng một lời hỏi thăm nhẹ nhàng.

Dung Giai Tâm mỉm cười, chỉ gọn ghẽ ba chữ:

"Cũng khá ổn."

Tiêu Nguyệt Vy ngập ngừng, rồi khẽ thở dài: "Còn chị thì dạo này không được như thế”

Nói đến đây, ánh mắt cô có phần lưỡng lự.

Dung Giai Tâm quả nhiên hỏi ngay: "Sao vậy? Chị có chỗ nào không khoẻ sao? “

Tiêu Nguyệt Vy cúi mặt, ngượng ngập: "Cái này... mong em đừng trách chị nhiều chuyện, chị coi em như em gái nên mới dám nói. Chị muốn nói là... em và Cố Tư Ngạo...hai người có tính chuyện sinh thêm em bé nữa không?"

Câu hỏi vừa thốt ra, mặt cô ta đã đỏ bừng. Dung Giai Tâm vẫn điềm tĩnh đáp: "Không đâu. Bọn em chỉ muốn có mỗi Đồng Đồng là đủ rồi. Sau này nếu thật sự có kế hoạch sinh thêm, bọn em sẽ sắp xếp trước."

Sắc mặt Tiêu Nguyệt Vy càng thêm hồng rực:

"Vậy... hai người tính làm thế nào? Có khi nào lỡ xảy ra chuyện ngoài ý muốn không?"

Đây là loại chuyện riêng tư vô cùng nhạy cảm. Cô không biết nên tâm sự cùng ai, nên mới lựa chọn tin tưởng Dung Giai Tâm.

Dung Giai Tâm vẫn giữ nụ cười nhẹ thản nhiên nói:

"Chỉ cần đã không muốn có thêm con thì sẽ không để xảy ra đâu."

"Ừm... được rồi."

Tiêu Nguyệt Vy gật gật đầu, lại thấp giọng thì thầm:

"Thật ra chị cũng không muốn sinh thêm. Nhưng dạo gần đây Phó Quân Thâm cứ quấn lấy chị mãi, mạnh mẽ đến mức chị chịu không nổi. Chị đã mang thai đôi một lần rồi, nếu lại thêm một lần nữa thì e là hơi quá sức. Nhưng nghe nói tuổi còn trẻ thì hồi phục nhanh hơn... chị lại lo sau này không dễ sinh nữa."

Cô không kìm được, lên tiếng muốn dò hỏi ý kiến Dung Giai Tâm.

Dung Giai Tâm vẫn như cũ, mỉm cười bình thản: "Chuyện này chị và anh ấy nên trao đổi thẳng thắn. Việc gánh thêm một sinh mệnh bé nhỏ đâu phải chuyện đơn giản. Tốt nhất phải suy xét kỹ."

Tiêu Nguyệt Vy khẽ rầu rĩ: "Tình thương của cha mẹ, bọn chị chắc chắn sẽ cho con hết lòng. Chỉ là... chị thật sự sợ người ta coi thường, cho rằng chị chỉ là cái máy sinh đẻ thôi”

Cô vốn không muốn trở thành "cái máy đẻ" trong mắt thiên hạ.

Nhưng Phó Thời Quân từng nói rõ với cô, trong đó có rất nhiều lợi ích ràng buộc.

Xuất thân của Tiêu Nguyệt Vy vốn chẳng tốt đẹp gì, muốn đứng vững bước chân trong giới hào môn thì chỉ dựa vào sự sủng ái của chồng là chưa đủ, cần phải có thêm thực lực, thêm vốn liếng.

****************

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc