Thế nhưng... cảnh tượng ngay trước cổng lại có phần trái ngược. Nơi đây tấp nập không ít những kẻ bán hàng rong qua lại, mà phần lớn là bán đồ ăn thức uống. Thậm chí, còn có cả một gã phu khuân vác chân xỏ giày rơm, thản nhiên bưng một chén bánh bột ngồi chễm chệ ngay trên bậc thềm đá xanh, hất hàm hỏi vị nha dịch đang canh cửa: "Quan gia, có muốn làm một bát cho ấm bụng không?"
Hai tên nha dịch nghe vậy vẫn không hề lay động, chỉ hờ hững nhấc mí mắt liếc gã phu một cái rồi tiếp tục đứng thẳng tắp như tượng.
Cảnh tượng dân dã này quả thực khác xa một trời một vực so với chốn Đại Lý Tự uy nghiêm trong tưởng tượng của nàng.
Đứng ngẩn ngơ quan sát một lát, Lê Thư Hòa mới bừng tỉnh. Nàng rảo bước tiến lên phía trước, khẽ chắp tay hành lễ với hai nha dịch canh cửa rồi cất lời: "Ta vô tình nhìn thấy cáo thị do Đại Lý Tự dán, nên hôm nay mạn phép đến đây để ứng tuyển chức vị đầu bếp nhà ăn."
Đáy mắt hai nha dịch đồng loạt xẹt qua một tia nghi ngờ. Thế nhưng, ngẫm lại thì kể từ khi cáo thị tuyển dụng được dán lên, họa hoằn lắm mới có vài người đến hỏi thăm. Thôi thì "còn nước còn tát", một tên bèn hất cằm về phía cánh cửa nhỏ phía sau, nhàn nhạt nói: "Nếu tiểu nương tử thực sự có chí hướng ứng tuyển vị trí đầu bếp, thì cứ đi vào lối này. Bên trong ắt sẽ có sư phụ ra đề khảo hạch."
Ban nãy, khi bắt gặp ánh mắt dò xét của họ, Lê Thư Hòa còn đinh ninh rằng bản thân sẽ bị làm khó dễ đôi chút. Nào ngờ hai người này lại sảng khoái chỉ đường đến vậy, nàng vội vàng chắp tay hành lễ, mỉm cười đáp: "Đa tạ hai vị quan gia đã chỉ điểm."
-
Vừa đẩy cánh cửa nhỏ bước vào trong, lập tức có một tên sai dịch tiến đến đón đầu. Sau khi hỏi rõ lai lịch và mục đích, hắn liền dẫn nàng đi thẳng đến khu vực hậu trù (nhà bếp) của nhà ăn.
Xét thấy tay nghề nấu nướng của hai vị đầu bếp Vương và Lưu hiện tại quả thực quá mức khó nuốt, mà tài nghệ của Hoàng sư phụ cũng chỉ dừng ở mức bình thường, Lữ Nhất Chương đã đặc biệt giao phó trọng trách làm giám khảo khảo hạch lần này cho Mạnh Hoài.
Vốn dĩ, Lữ Nhất Chương muốn đích thân ra mặt tuyển chọn. Ngặt nỗi vụ án mạng ở kỹ viện đến nay vẫn chưa tìm ra manh mối, Lục Thiếu khanh lại liên tục giao phó thêm hàng tá nhiệm vụ, khiến hắn dù có lòng nhưng cũng đành "lực bất tòng tâm".
Tuy nhiên, giao cho Mạnh Hoài thì cũng rất yên tâm.
Bởi lẽ, tên Mạnh Hoài này bình sinh nổi tiếng là kẻ kén cá chọn canh bậc nhất, những món ăn tầm thường căn bản chẳng thể lọt nổi vào mắt xanh của hắn. Nếu kẻ đến ứng tuyển chỉ là hạng "đục nước béo cò", lười biếng hay gian xảo, thì Mạnh Hoài chắc chắn sẽ là người đầu tiên đứng ra bác bỏ.
Khi Lê Thư Hòa bước chân vào đến khu vực hậu trù, nàng mới ngạc nhiên phát hiện ra bên trong đã có hai người ngồi chờ sẵn từ lúc nào.
Hai người này, một kẻ thì thấp bé nhẹ cân, một kẻ lại béo mập ục ịch. Bọn họ ngồi sát sàn sạt vào nhau, tạo nên một khung cảnh trông vô cùng buồn cười.
Thấy vậy, Lê Thư Hòa chỉ khẽ gật đầu với hai người họ coi như chào hỏi xã giao, sau đó cũng tự tìm một chỗ trống ngồi xuống chờ đợi.
Vừa thấy bóng dáng tên sai dịch khuất dạng, hai kẻ bên cạnh lập tức xích lại gần nhau bắt chuyện, dường như đang cố gắng dò la chút thông tin tình báo từ đối phương.
Gã thấp bé lên tiếng hỏi trước: "Huynh đài có biết bài khảo hạch hôm nay yêu cầu chúng ta làm món gì không?"
Gã béo mập nhún vai đáp lời: "Chắc cũng quanh quẩn mấy bài kiểm tra về đao công hay hỏa hầu của chúng ta mà thôi."
Nghe vậy, gã thấp bé vỗ ngực tự đắc: "Mấy thứ đó thì quá đơn giản! Dù sao ta cũng từng là phó bếp của Thiên Hương Lâu cơ mà. Chỉ cần nhắm mắt làm bừa, ta cũng dư sức dùng củ cải điêu khắc ra một đĩa Long Phụng Trình Tường tuyệt mỹ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)