Sáng sớm hôm sau, khi những giọt sương mai vẫn còn đọng trên kẽ lá, Lê Thư Hòa đã thu dọn đồ đạc, xuyên qua màn sương mù mờ ảo đi chợ mua sắm.
Nàng định bụng sẽ làm một nồi trứng kho trà.
Ngoài những loại hương liệu cần thiết như đinh hương, hồi hương, bát giác... cùng với lá trà, nàng còn cần mua thêm một cái vại sành thô loại lớn.
Bởi lẽ lá trà có tính kiềm rất mạnh, nếu trực tiếp bỏ vào nồi sắt để hầm nấu thì không chỉ mùi vị bị biến đổi, mà nồi sắt cũng dễ bị gỉ sét.
Tính toán như vậy, số ngân lượng trong tay e là không đủ.
Nhưng chuyện đã đến nước này, lời cũng đã nói ra rồi, dù thế nào cũng phải tiến về phía trước. Cùng lắm thì mua ít nguyên liệu đi một chút, đợi ngày mai thu hồi vốn rồi mua thêm trứng gà về kho bán tiếp cũng chẳng muộn.
Cũng may là hôm nay nàng có đeo theo một cái giỏ tre lớn, đựng được khá nhiều đồ. Đợi sau khi mua đủ mọi thứ cần thiết, nàng mới có thời gian ghé qua chợ rau để chọn trứng gà.
Trứng gà ở triều đại Đại Dận không hề đắt.
Có lẽ do nhà nào cũng nuôi khá nhiều gà mái, nên tính ra khoảng ba quả trứng mới tốn một văn tiền.
Tuy nhiên, trong túi nàng chỉ còn lại chút ít tiền bạc từ trước, ước chừng khoảng hai, ba lượng bạc. Ban nãy đã mua không ít hương liệu, lại tậu thêm hai cái vại sành cực lớn, nên số tiền cũng đã vơi đi gần hết.
Nàng còn phải tính toán giữ lại một ít để phòng khi cần kíp.
Hơn nữa, cũng chưa biết người dân ở đây có đón nhận món trứng kho trà này hay không, nên Lê Thư Hòa cũng không dám mạo hiểm, chỉ mua trước một trăm quả trứng.
Nếu bán chạy thì sẽ tiếp tục làm mối làm ăn này. Còn nếu bán không được, cùng lắm thì đổi sang bán món khác là xong!
Dù sao thì những món ăn nàng biết làm cũng nhiều vô kể.
-
Dưới mái hiên vẫn còn rủ xuống những dải băng dài ba thước, lấp lánh ánh sáng. Lê Thư Hòa đeo giỏ tre lớn trên lưng trở về quán ăn Lư Ký.
Việc buôn bán ở quán hôm nay cũng tạm được, nhưng chỉ có một mình Lư Phương thì quả thực xoay xở không xuể. Vì thế, Ngô thị dù không thạo việc bếp núc cũng đành phải cắn răng vào phụ giúp. Ít nhất bà cũng có thể giúp thu tiền hoặc bưng mì lên cho khách.
Vừa mới bước chân vào cửa, nàng đã nghe thấy tiếng tranh cãi của cậu và mợ vang lên.
Lư Phương trách mắng: "Đều tại bà cả, đang yên đang lành lại đi bàn chuyện cưới xin gì với con bé Hòa."
Ngô thị tức giận đáp trả: "Ta nào biết Hòa Nương lại có chủ kiến lớn đến thế, chẳng phải ta cũng chỉ muốn tốt cho nó thôi sao!"
"Giờ cũng chẳng biết cái sạp hàng của nó làm ăn ra sao nữa. Bảo nó cứ dựng tạm cái sạp ngay cạnh quán nhà mình trước đã mà nó cũng không chịu, cứ nằng nặc đòi ra ngoài kia!"
"Thì chẳng phải con bé sợ tranh giành mối làm ăn với quán nhà mình sao." Ngô thị nói, giọng điệu lại cao lên không ít, "Còn trách ta nữa, ông làm cậu mà hôm qua cũng chẳng biết mở miệng khuyên can nó thêm vài câu."
"Ôi!" Lư Phương thở dài thườn thượt, rồi nói tiếp: "Hòa Nương dọn ra ngoài thật rồi, sau này đến lúc gả chồng thì biết làm sao. Không được, đợi nó về ta phải nói chuyện cho ra ngô ra khoai với nó mới được."
"Đúng là phải nói cho rõ ràng. Với lại, ông cũng phải khuyên nhủ Hòa Nương cho tử tế, nếu không ưng nhà thím Trương thì đến lúc đó cũng có thể xem mắt thêm vài nhà khác mà."
"Biết rồi, biết rồi."
Vừa nói, Lư Phương vừa đi ra ngoài, nào ngờ đụng ngay phải Lê Thư Hòa đang trở về, bước chân bất giác khựng lại.
Nhớ lại cuộc đối thoại vừa rồi giữa mình và Ngô thị, Lư Phương lộ vẻ ngượng ngùng nói: "Hòa nương về rồi đấy à."
Ngô thị vội vã bước theo sau, vừa thấy người liền cười nói đon đả, cốt là để xua đi bầu không khí ngượng ngùng ban nãy: “Hòa Nương mua được gì thế? Định làm món ngon gì à? Lát nữa làm xong nhớ cho mợ nếm thử trước đấy nhé.”
Lê Thư Hòa coi như không nghe thấy những lời khách sáo đó, nàng đặt chiếc giỏ tre xuống rồi quay sang cười với hai người: “Là một món ăn mới lạ, cậu và mợ cứ đợi mà thưởng thức, con còn đang muốn nhờ hai người góp ý thêm đây.”
“Vậy con mau đi làm đi, nghe con nói mà mợ đã thấy thèm rồi đây này.”
Màn kịch nhỏ ở hậu viện quán ăn này, những người ở phía trước hoàn toàn không hay biết gì.
Hai người còn lại nhìn nhau, mặt mũi cũng nhăn nhó khổ sở, xem ra họ đã phải chịu đựng nỗi khổ từ nhà ăn này lâu lắm rồi.
Lữ Nhất Chương dù sao cũng là người có phẩm cấp cao nhất trong đám, cuối cùng đành gật đầu, trầm ngâm nói với vẻ quyết tâm như tráng sĩ chặt tay: “Đợi soạn xong văn thư, chúng ta sẽ cùng ký tên, sau đó ta sẽ tìm cơ hội bẩm báo lên Lục Thiếu Khanh.”
“Được!”
“Phải làm thế thôi!”
Mấy người hạ quyết tâm xong xuôi, quay sang thấy quán ăn vẫn chưa nổi lửa, bèn tò mò hướng về phía sau gọi lớn: “Chủ quán đâu rồi? Quán còn bán hàng không đấy?”
Thấy không ai trả lời, Đinh Phục lại cao giọng hơn: “Có ai ở đó không? Cho bốn bát mì hoành thánh!”
Tấm rèm vải được vén lên, một thiếu nữ xinh đẹp tươi cười bước ra đón khách.
Đinh Phục nhận ra đây chính là người hôm qua bưng mì cho họ, vội hỏi: “Hôm nay còn mì hoành thánh không cô nương? Mấy huynh đệ ta ăn xong bát hôm qua mà cứ nhớ mãi, không kìm được phải quay lại ăn tiếp đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
