Tôi thích Chu Lễ An, anh ấy thật sự rất đẹp trai, hoàn toàn phù hợp với tiêu chuẩn của tôi.
Tiêu chuẩn gì cơ?
Thứ nhất, Chu Lễ An đẹp trai thì khỏi phải bàn. Chỉ nhìn khuôn mặt ấy thôi cũng đủ mãn nhãn rồi. Thứ hai, anh ấy rất lạnh lùng, không hay để ý đến tôi, cũng chẳng cản trở tôi vui chơi, ăn chơi nhảy múa ở bên ngoài. Thứ ba, nhà chúng tôi môn đăng hộ đối, vừa có thể tránh được việc bị người nhà ép cưới, vừa có thể giúp tôi giải quyết đám ong bướm phiền phức.
Ở bên cạnh anh ấy, chính là lựa chọn tối ưu nhất mà tôi tìm được trong cái giới của chúng tôi.
Chu Lễ An sinh ra đã là một thiên tài, anh ấy không cần học hành gì nhiều mà vẫn có thể đứng đầu lớp. Chỉ cần học một chút thôi là đã có tên trên bảng vàng Olympic Toán, Olympic Vật lý toàn quốc. Chỉ cần bỏ ra ba phần công lực là đã được tuyển thẳng vào trường đại học CU.
Ban đầu Chu Lễ An cũng không phải người ham học, mà có lẽ là tôi chưa từng thấy dáng vẻ học hành của anh ấy bao giờ. Ngày ngày anh ấy đều ngồi trước máy tính, đóng vai một người cuồng công việc, học cách đầu tư chứng khoán, kiếm được bộn tiền, mặc dù nhà anh ấy cũng chẳng thiếu tiền.
Sau đó, tôi có nói với anh ấy:
“Chu Lễ An, hay là đợi đến lúc nào đó, em với anh thi đậu vào cùng một trường đại học, chúng ta ở bên nhau nhé?”
“Không thi, tôi được tuyển thẳng.”
Như để chứng minh cho câu nói ấy, cũng giống như đang trốn tránh tôi vậy, Chu Lễ An được tuyển thẳng vào thẳng trường đại học CU. CU là ngôi trường danh giá hàng đầu thế giới, có ném bao nhiêu tiền cũng chưa chắc đã vào được, hơn nữa còn cần phải có thành tích xuất sắc.
Là một cậu ấm chính hiệu, tại sao còn phải học hành cho khổ? Hơn nữa còn học giỏi như vậy? Cứ việc ngồi chờ thừa kế gia sản là được rồi còn gì.
Sau đó, trong giới nhà giàu rộ lên tin đồn Chu Lễ An bỗng dưng chăm chỉ học hành là vì muốn được tuyển thẳng vào trường CU, muốn trốn tránh Lâm Cẩm Tư nên mới chạy ra nước ngoài.
Chẳng phải sao! Trường CU đâu phải cứ có tiền là vào được, còn phải có thành tích cực kỳ xuất sắc nữa. Với cái thành tích của Lâm Cẩm Tư thì có ném bao nhiêu tiền cũng vô ích.
Dừng lại! Sao lại nói tiểu thư đây là kẻ vô dụng như thế?
Tiểu thư đây, thành tích cũng thuộc hàng top đầu đấy nhé, luôn nằm trong top 3 của lớp…
Bởi vì… trong lớp chỉ có ba người, ngoài tôi ra thì còn có hai cô bạn thân là Hứa Lâm và Chu Kỳ Ngọc.
Chu Kỳ Ngọc là cô hai nhà họ Chu, em gái của Chu Lễ An. Sau khi Chu Lễ An ra nước ngoài, tôi thường xuyên hỏi thăm tin tức của anh từ cô ấy.
Ví dụ như lúc này, Chu Kỳ Ngọc đang ngồi đọc sách, còn tôi thì ghé sát vào, nhỏ giọng hỏi: “Ngọc Ngọc, anh trai cậu ở Anh quốc dạo này thế nào rồi?”
Chu Kỳ Ngọc suy nghĩ một lúc, gương mặt thanh tú, xinh xắn có ba phần giống Chu Lễ An cũng hơi ửng hồng: “Hả? Mọi thứ đều ổn cả, anh ấy cũng không hay liên lạc về nhà lắm nên tớ cũng không rõ nữa.”
“Vậy dạo này anh ấy có đăng gì lên vòng bạn bè không?”
Chu Kỳ Ngọc lấy điện thoại ra, mở vòng bạn bè và bắt đầu lướt xem.
Không phải là tôi không có Wechat của Chu Lễ An, mà là do anh ấy chặn tôi xem vòng bạn bè rồi!
Chẳng qua là lần trước tôi lỡ uống phải một ngụm rượu hoa quả, ai ngờ đâu tôi lại say xỉn, rồi nhắn cho Chu Lễ An một tràng dài trên Wechat. Thấy anh không trả lời tin nhắn, tôi liền vào spam bình luận dưới vòng bạn bè của anh ấy, toàn là những lời tỏ tình mùi mẫn, còn giục anh ấy trả lời tin nhắn của tôi nữa.
Bạn bè chung trên Wechat thấy thông báo hiện lên 99+, cứ tưởng là có chuyện gì lớn lắm, ai ngờ đâu khi mở ra xem thì lại thấy toàn là những lời yêu đương sến súa. Thế là chuyện này trở thành trò cười cho thiên hạ, thi thoảng họ lại lôi ra để trêu chọc tôi.
Tôi thì chẳng để tâm lắm, bởi vì sau đó tôi không xem được nữa, cứ tưởng là Chu Lễ An không bao giờ đăng bài lên vòng bạn bè nữa. Không ngờ Chu Kỳ Ngọc vẫn có thể xem được.
Là Chu Lễ An đã chặn tôi rồi! May mà còn có Ngọc Ngọc, tôi vẫn có thể xem lén vòng bạn bè của Chu Lễ An thông qua cô ấy.
Quả nhiên, ba tiếng trước Chu Lễ An có đăng một bài lên vòng bạn bè, phần chữ là emoji hình quốc kỳ Anh quốc, kèm theo hai bức ảnh là tháp đồng hồ Big Ben và cổng trường đại học CU.
“Đúng là gu chụp ảnh của đàn ông, chẳng thấy được sự hùng vĩ của tòa nhà này tí nào, chẳng hoành tráng chút nào cả.”
Nhìn thấy Chu Kỳ Ngọc like bài đăng của Chu Lễ An, tôi bỗng thấy hơi chua xót, tôi cũng muốn like bài của anh ấy…
“Ngọc Ngọc, cho tớ mượn điện thoại một lát.”
Chu Kỳ Ngọc nhìn tôi với ánh mắt nghi hoặc, sau đó đưa điện thoại cho tôi.
Tôi cầm điện thoại của cô ấy, mở khung chat với Chu Lễ An.
Suy nghĩ một lúc, tôi gõ mấy chữ: “Anh cả, anh đến Anh quốc suôn sẻ chứ?”
Bên kia rất nhanh đã trả lời: “Ừ”
Sao lúc nhắn tin với tôi lại không thấy anh ấy trả lời nhanh như vậy nhỉ? Hóa ra là không thèm để tôi vào mắt có phải không.
“Em cũng muốn đến Anh quốc, hay là anh xem thử em có thể học đại học bên đó được không?”
Hình ảnh mèo con đáng yêu.jpg
Chu Lễ An "... Lâm Cẩm Tư, có chuyện gì thế?"
?
"Chán thật, sao anh ấy nhận ra nhanh vậy?"
Chu Kỳ Ngọc "Tớ gọi anh ấy là anh trai, chưa bao giờ gọi là anh cả, tớ cũng chẳng bao giờ dùng sticker mèo con, với lại, tớ không muốn đi Anh."
"Không gửi thì sao lại lưu?"
"Tớ không gửi cho anh ấy..."
Đúng là vậy, em gái nào lại gửi tin nhắn kiểu này cho anh trai chứ, thôi không gửi nữa.
...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










