Bà muốn hỏi Thẩm Phất Du, tại sao cô lại biết chuyện của nhà họ Thẩm, rõ ràng họ chưa bao giờ nhắc đến những chuyện này với cô.
“Con muốn về phòng trước, được không ạ?” Thẩm Phất Du vừa hỏi vừa mân mê túi gấm trong tay.
“Được, con đi đi.” Trần Uyển Uẩn gật đầu.
Nhìn Thẩm Phất Du bước nhanh lên cầu thang, bóng dáng khuất sau khúc quanh, Trần Uyển Uẩn quay sang Thẩm Đường Khê: "Tiểu Khê, vừa rồi những điều đó, đều là con nói với chị con sao?”
“Không có mà, chẳng lẽ không phải ba mẹ nói với chị sao?” Thẩm Đường Khê cũng mơ hồ.
Vợ chồng Thẩm gia nhìn nhau, bọn họ không nói, Tiểu Khê cũng không nói, Thẩm Mục cũng không có cơ hội nói.
“Chẳng lẽ, Tiểu Du thật sự biết xem bói?” Thẩm Quân Trạch im lặng hồi lâu mới lên tiếng.
“Thật ra nghĩ kỹ cũng không kỳ lạ, bọn họ tìm được Tiểu Du ở miếu Thành Hoàng, đừng nói là con bé, ngay cả sư phụ và các sư huynh đệ của con bé nhìn qua cũng đều là cao nhân.”
“Nếu con bé thật sự biết xem bói, hình như cũng bình thường, lúc bọn họ lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Du, con bé còn mặc đạo bào.”
Thẩm phụ đem chuyện bọn họ gặp gỡ ở miếu Thành Hoàng kể lại cho Thẩm Mục và Thẩm Đường Khê nghe: "Ba cảm thấy, Tiểu Du vừa rồi có thể thật sự là đã tính ra được.”
Thẩm Mục gật đầu, cũng không quá bất ngờ, rất nhiều người làm ăn buôn bán,vẫn có chút tin tưởng chuyện này, xây nhà gì cũng sẽ tìm thầy phong thủy xem qua.
Bản thân anh chưa từng tiếp xúc với những thứ này, bản thân anh cũng không quá tin, nhưng nếu em gái ruột làm nghề này, anh cũng không phải là không thể chấp nhận.
Dù sao lưu lạc bên ngoài đã rất thảm rồi, có một nghề để kiếm sống cũng là chuyện bình thường.
Còn Thẩm Đường Khê sau khi kinh ngạc, nhịn không được ngẩng đầu nhìn lên lầu hai, tay cũng nắm chặt lấy vạt áo.
Trong lòng cô có chút tin tưởng, dù sao lúc đối mặt với Thẩm Hành Chu cô có chút không khống chế được bản thân, chỉ cần đến gần Thẩm Phất Du cô sẽ tỉnh táo lại.
Thẩm Phất Du cầm trên tay xem đi xem lại cũng không nhìn ra có gì đặc biệt.
Còn đứng trước cửa sổ giơ lên cao soi, đúng lúc ánh mặt trời chiếu vào tờ giấy vàng, trên đó đột nhiên xuất hiện một hoa văn màu đỏ.
Dưới ánh mặt trời, hoa văn thậm chí trực tiếp hiện ra ngưng tụ thành hoa văn màu vàng kim, sau đó hóa thành một luồng sáng chui vào mi tâm Thẩm Phất Du.
Chỉ trong nháy mắt đó, vô số ký ức tràn vào đầu óc Thẩm Phất Du, cảm giác đầu óc như muốn nổ tung, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại.
Cô biết đây là cái gì rồi, là lá bùa mở phong ấn.
Cô chín tuổi đã mở thiên nhãn, nhưng xung quanh thường xuyên có oan hồn dã quỷ xuất hiện, tuy rằng những hồn ma đó đều bị giam cầm nhưng cũng quấy rầy đến mức cô không được yên ổn.
Sư phụ lo lắng cô tuổi còn nhỏ tâm tính không kiên định, bị quỷ có ý đồ xấu dụ dỗ đi nhầm đường, dứt khoát phong ấn thiên nhãn của cô.
Theo việc thiên nhãn được mở ra, cô nhớ lại một số ký ức lúc nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)