"Xin hỏi, có ai ở trong đó không?"
"Có, tôi vừa gọi cứu hộ, tôi bị kẹt trong thang máy." Bạch Dạ đáp lời.
Người bên ngoài nói vọng vào: "Anh ở trong đừng sợ, thợ của chúng tôi sẽ mở cửa ngay."
"Được."
Tiếng người chữa lành lòng người, Bạch Dạ nghe thấy giọng nói của người bình thường, lại nghe thấy tiếng dụng cụ mở cửa, cảm giác hoảng hốt ban đầu đã biến mất.
Lại nghĩ đến đơn hàng của mình đã hoàn thành, cũng đã nhận được hoa hồng, anh càng cảm thấy hôm nay là một ngày tốt lành.
Đợi một chút cũng là đợi, Bạch Dạ rảnh rỗi, bắt đầu quan sát khoang thang máy mình bị nhốt.
Nghĩ đến điều gì đó, anh ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt đỏ như máu kia đã biến mất.
Mà lúc này anh nhìn thấy chỉ có hai bóng đèn mini lộ ra bên ngoài, bóng đèn màu đỏ, vì thang máy hỏng nên cứ chớp nháy liên tục, trông cũng khá đáng yêu.
Anh lại quay người lại, nhìn sau lưng mình.
Vì đứng ở vị trí kẽ hở giữa hai cánh cửa thang máy, mà vị trí này ngay trên đầu lại là cửa gió điều hòa, có gió lạnh lọt qua tấm ván không được đậy kỹ, từng luồng khí lạnh cứ thế luồn xuống.
Gió lạnh thổi một lúc, gió trong thang máy lại trở nên nóng, thế là chuyển thành gió ấm.
Bạch Dạ càng nhìn càng cảm thấy, tất cả mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác của mình.
Vì quá sợ hãi nên não bộ đã tưởng tượng ra.
Cuối cùng cửa thang máy cũng mở ra.
Bạch Dạ bước ra khỏi khoang thang máy, phát hiện mình vẫn đang ở tầng một, thang máy căn bản chưa từng đi lên.
Nhân viên quản lý thấy người bình an vô sự, thở phào nhẹ nhõm: "Mạch điện của tòa 13 vẫn luôn không ổn định, các cậu giao hàng toàn là thanh niên, nếu có đủ thời gian thì cứ chạy thang bộ đi."
Tòa 13 có 100 tầng, mà kêu chạy thang bộ?
Nghĩ hay thật đấy!
Trong lòng Bạch Dạ chửi ầm lên, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười: "Vất vả cho các anh rồi, thật sự đã làm phiền các anh rồi, lần sau tôi sẽ cân nhắc leo thang bộ."
Nói xong, anh quay người định đi.
"Này, sao cậu đi rồi? Cậu không giao hàng à?" Nhân viên quản lý gọi anh lại.
Bạch Dạ quay người lại, hai tay trống không: "Giao xong rồi."
"Giao xong rồi? Cậu giao thế nào? Cậu bị kẹt trong thang máy cơ mà?"
"Khách hàng không đợi được, tự xuống lấy rồi."
"???"
Nhân viên quản lý không hiểu, mặt ngơ ngác.
Bạch Dạ đã sải bước đi ra ngoài, mặt trời bên ngoài vẫn nóng như thiêu như đốt, cơ thể anh lại bắt đầu đổ mồ hôi.
[Giao Hàng Âm Phủ đang phân đơn, xin hỏi có nhận đơn không?]
Tiếng thông báo của điện thoại vang lên, Bạch Dạ vừa đi về phía cổng khu chung cư, vừa cúi đầu nhìn.
Là đơn hàng thứ hai, địa chỉ giao là hẻm Trầm Đầu, đặt một phần cơm chiên trứng.
Nhưng kỳ lạ là, phần tên người đặt hàng bị làm mờ, không nhìn rõ là ai.
Thế này thì giao thế nào?
Trong lúc Bạch Dạ do dự, hệ thống lại tự động phân đơn.
[Thời hạn 3 giây từ chối đã qua, Giao Hàng Âm Phủ chính thức phân đơn, đã nhận đơn, vui lòng giao hàng đúng giờ trong thời gian quy định.]
Bạch Dạ bỗng thấy cạn lời.
Thời gian do dự 3 giây, ngắn quá rồi đó, não còn chưa kịp suy nghĩ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

