Còn 100 mét nữa là đến?
Chắc chắn không phải định vị sai chứ?
Đi thêm chín mươi mét, Bạch Dạ dừng lại, anh cầm điện thoại, nhìn điểm giao hàng gần ngay trước mắt, càng lúc càng nghi ngờ điện thoại bị hỏng.
"Thị lực của mình rất tốt, đừng nói là mười mét phía trước, ba mươi mét mình cũng nhìn rõ. Phía trước toàn là đường nhỏ, không hề có thôn xóm, hẻm Trầm Đầu ở đâu chứ!"
Bạch Dạ không nhịn được phàn nàn: "Thế Giới Quỷ Dị của các người làm bản đồ kiểu gì vậy, không đáng tin chút nào."
Lời vừa dứt, điện thoại "tinh" một tiếng.
Nhìn lại cái gọi là bản đồ lộ trình, trên đó lại xuất hiện một chấm tròn, và chấm tròn đang liên tục xoay vòng.
[Giao Hàng Âm Phủ đang kết nối mạng, Bản Đồ Thất Đức đang nâng cấp... Bản Đồ Thất Đức đã nâng cấp xong, tiếp tục chỉ đường cho bạn.]
Bạch Dạ: "..."
[Giao Hàng Âm Phủ xin nhắc nhở thân thiện, còn cách đích đến 100 mét, xin hãy đi thẳng.]
Bạch Dạ thở dài, tiếp tục lái xe điện đi về phía trước.
100 mét rồi lại 100 mét, đi liên tiếp mấy chục cái 100 mét, ngay lúc anh sắp bùng nổ, cuối cùng trước mắt cũng xuất hiện một cái thôn.
Ở cổng thôn, một tảng đá lớn sừng sững, trên đó viết "Hẻm Trầm Đầu".
Cuối cùng cũng đến!
Đúng là lừa đảo.
Bạch Dạ lái xe vào Hẻm Trầm Đầu, vừa vào đã cảm thấy có gì đó không ổn.
Anh không nhịn được quay đầu lại nhìn, lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc.
Con đường đất mà anh vừa đi qua đang không ngừng thu hẹp, con đường này đang biến mất!
Bạch Dạ dang hai chân ra chống đất, cơ thể nhoài về phía trước, dựa vào tay lái xe điện, bắt đầu suy nghĩ.
"Vậy tình hình bây giờ là, làm thế nào để tìm đường ra?"
Không đúng!
Mình đến đây để giao hàng.
Bạch Dạ đỗ xe lại, lấy túi đồ ăn trong thùng xe sau ra, nhìn nội dung trên phiếu.
[Giao Hàng Âm Phủ: Cơm chiên trứng 1 phần 6 tệ.]
[Địa chỉ: Hẻm Trầm Đầu ***.]
Lúc này Bạch Dạ mới chú ý, một phần cơm chiên trứng này lại chỉ có 6 tệ, thật sự rất rẻ.
Bên trong còn có rau xanh, giá đỗ và trứng nữa!
Nhưng nghĩ đến môi trường vệ sinh của quầy hàng đó, lại cảm thấy 6 tệ này cũng hợp lý.
Nhưng không có tên khách hàng, giao thế nào đây?
Bạch Dạ lại nhìn điện thoại, đồng hồ đếm ngược giao hàng trên đó hiển thị còn ba tiếng.
"Chẳng trách thời gian giao hàng dài như vậy, xem ra là phải tự mình tìm khách hàng rồi."
Chuyện làm thế nào để ra ngoài, Bạch Dạ tạm thời không nghĩ nhiều, dù có thể rời đi hay không, cũng phải kiếm được tiền hoa hồng đơn hàng này.
Có tiền không kiếm là đồ ngốc, huống chi tiền này còn liên quan đến giá trị sinh mệnh.
Bạch Dạ treo túi lên móc trước của xe điện, sau đó lại quay đầu xe, lái thẳng vào trong thôn.
Một con đường nhỏ quanh co, đi đến cuối thì hết đường, bên cạnh có một cây hòe, dưới gốc cây có một cái lều cỏ.
Bạch Dạ đỗ xe, xách túi ni lông đi tới, muốn thử vận may.
Vận may không tồi, bên trong có người.
"Ông ơi, làm phiền ông, cho con hỏi một chuyện."
Người đang nằm bên trong mở mắt ra, nhìn ra ngoài lều cỏ: "Chuyện gì?"
"Ông ơi, con đến giao hàng, vào thôn thì thấy hết đường rồi, cho con hỏi hẻm Trầm Đầu đi thế nào ạ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

