Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Làm Chị Dâu Trà Xanh Những Năm 80 c8

Cài Đặt

c8

Mười lăm tuổi Lâm Hạ Thành phải chăm sóc em trai em gái, lại phải xuống ruộng kiếm công điểm, có thể tưởng tượng cuộc sống khó khăn đến mức nào.

Người thân bên cạnh anh cũng không phải tốt lành gì, bà nội căn bản không chăm sóc họ, chú bác càng không cần phải nói, chỉ muốn anh kiếm công điểm nhưng không chịu cho thêm chút đồ ăn. Em trai em gái anh đói đến mức như cây cải vàng, gầy gò, ngay cả quần áo cũng không đủ mặc.

Tống Miên Tư từ nhỏ đã tốt bụng, thấy Lâm Đường và Lâm Hạ Công đáng thương nên thỉnh thoảng được bố cho đồ ăn thì lén mang đến cho Lâm Đường.

Có lần, cô vừa nhét cho Lâm Đường và Lâm Hạ Công hai cái bánh bao thịt, trên đường về thì gặp Lâm Hạ Thành. Lúc đó Lâm Hạ Thành đáng sợ hơn bây giờ nhiều, mặt mày u ám, khí thế trên người còn đáng sợ hơn cả người lớn, Tống Miên Tư thấy anh như kể trộm, suýt nữa thì ngã, đứng dậy còn không kịp để ý đến vết thương trên chân liền chạy mất.

Sau đó Tống Miên Tư gặp Lâm Hạ Thành đều đi đường vòng, may là vài tháng sau, Lâm Hạ Thành được chọn đi lính, nghe nói anh còn được tuyển đặc cách vì điều kiện sức khỏe quá tốt.

Sau đó Lâm Hạ Thành mỗi năm đều về đại đội một hai lần nhưng hai người không có nhiều cơ hội gặp nhau, đặc biệt là Lâm Hạ Thành người này xấu tính, cứ gọi Tống Miên Tư là Tiểu Miên Hoa.

Tống Miên Tư tức mà không dám nói, thêm nữa Lâm Hạ Thành đã lớn, người cao to, rèn luyện trong quân đội khiến anh trở thành một người đàn ông khiến phụ nữ mặt đỏ tim đập, các cô gái khi gặp anh, trong lòng không tránh khỏi có chút cảm giác kỳ lạ. Vì vậy, Tống Miên Tư và Lâm Hạ Thành có thể nói là không gặp nhau nhiều.

Kiếp trước cô không hiểu tại sao Lâm Hạ Thành lại cưới cô, lại tại sao phải ở bên cô nhiều năm như vậy mà không cưới ai, nhiều năm sau còn nguyện đánh đổi cả tính mạng để điều tra sự thật cho cô.

"Anh, anh nghe lén chúng em nói chuyện." Tống Miên Tư căng thẳng đến mức lưỡi cũng thắt lại: "Sao anh không lên tiếng?”

"Anh không phải chuột, sao phải kêu?”

Lâm Hạ Thành lấy một viên kẹo từ trong túi ra, nhét vào tay Tống Miên Tư: "Được rồi, Tiểu Miên Hoa đừng run nữa, anh sẽ không hại em đâu."

Viên kẹo đó là kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, Tống Miên Tư cầm viên kẹo, có chút kinh ngạc, cô thích loại kẹo này, bố cô đi huyện giúp người ta làm đồ đạc về cũng từng mang cho cô một gói, Tống Miên Tư không nỡ ăn nhiều, một nsày chỉ ăn một viên, cuối cùng cũng hết, lúc đó cô còn định lấy tiền mừng tuổi đi mua, sau đó mới biết đây là kẹo của Thượng Hải, nơi này của họ căn bản không có. Muốn mua thì phải đến thành phố lớn hoặc nhờ người mua.

Đây là trùng hợp, hay là Lâm Hạ Thành cố ý mua?

Tống Miên Tư không khỏi nghĩ nhiều, cô ngẩng đầu nhìn Lâm Hạ Thành: "Anh Hạ Thành, anh, anh sao lại muốn cưới em?”

Lâm Hạ Thành ngẩn người, trên khuôn mặt lưu manh lần đầu tiên lộ ra vẻ hơi ngượng ngùng, anh tháo mũ trên đầu xuống, gãi gãi đầu: "Em hỏi cái này làm gì. Tóm lại, anh sẽ không hại em đâu. Anh nhờ thím Hồng đến nói chuyện cưới xin, thật ra không phải muốn cưới em, mà một nhà bác cả của em." Anh dừng lại, có chút do dự không biết có nên nói thật hay không.

Tống Miên Tư thay anh nói: "Em biết nhà bác cả không phải người tốt." "Thì ra em biết à." Lâm Hạ Thành thở phào nhẹ nhõm, tiểu Miên Hoa này đã nhìn rõ bộ mặt thật của nhà Tống Hồng Trung rồi, vậy thì anh không cần phải kiêng dè nữa mà có thể nói thẳng. Thực ra năm ngoái khi cha mẹ Tống Miên Tư mất, Lâm Hạ Thành đã không đồng ý để Tống Miên Tư đến ở nhà Tống Hồng Trung, mặc dù anh đi lính ở ngoài nhưng chỉ qua vài lần tiếp xúc với nhà Tống Hồng Trung là đủ để anh nhận ra nhà Tống Hồng Trung không phải người tốt bụng gì. Một cô gái nhỏ như Tống Miên Tư đến ở nhà họ, e là không có kết cục tốt đẹp gì.

Nhưng lúc đó anh không biết mở lời thế nào, hơn nữa đây là chuyện của nhà họ Tống, anh là người ngoài, nếu tùy tiện xen vào, ngược lại còn khiến người khác nghỉ ngờ mình có ý đồ xấu.

"Anh nói thật với em, chúng ta kết hôn chỉ là làm thủ tục thôi, sẽ không đi đăng ký kết hôn, hơn nữa em cũng chưa đến tuổi đăng ký, chỉ cần em gả đến đây, nhà Tống Hồng Trung sẽ không dám có ý đồ xấu với em nữa. Anh sẽ không động vào em, em muốn đi học, anh cũng có thể chu cấp, đơi sau này em tốt nghiệp đại học, đến lúc đó chúng ta sẽ nói rõ tình hình với mọi người trong đội, tin rằng sẽ không ai nói gì đâu." Lâm Hạ Thành tuy tính tình lưu manh, lại rất thích trêu chọc Tống Miên Tư.

Nhưng khi gặp chuyện nghiêm túc, anh lại không hề lúng túng, thậm chí còn suy nghĩ rất chu đáo.

Ở nông thôn, nhiều khi kết hôn chỉ cần xem tiệc rượu, đã đãi tiệc rượu là đã kết hôn rồi, còn việc có đăng ký hay không thì lại rất ít người để tâm đến chuyện này. Nếu là một cô gái mười tám tuổi thực sự, lúc này có lẽ đã bị Lâm Hạ Thành lừa tin là thật, cho rằng chuyện này đơn giản như vậy, đãi tiệc rượu, gả đến nhà, thi đại học, làm rõ, mọi chuyện dường như rất dễ dàng.

Nhưng Tống Miên Tư dù sao cũng sống thêm mấy chục năm, cô biết chuyện này đối với Lâm Hạ Thành căn bản là không có lợi, thậm chí còn gây ra không ít phiền phức. Đầu tiên, Lâm Hạ Thành có một "Vợ." như cô, vậy thì trong quân đội không thể tìm đối tượng được, nếu bị người khác phát hiện, chính là lưu manh, phải cởi bỏ quân phục.

Thứ hai, cuộc hôn nhân này kéo dài một ngày, Lâm Hạ Thành phải chịu trách nhiệm với cô một ngày, ăn uống ngủ nghỉ của cô đầu trông cậy vào Lâm Hạ Thành, gánh nặng của Lâm Hạ Thành vốn đã không nhỏ, em trai em gái của anh còn nhỏ, Lâm Hạ Thành nuôi họ đã không dễ dàng rồi. Mặc dù em trai Lâm Hạ Thành là Lâm Hạ Công hiện đã nghỉ học xuống ruộng làm việc nhưng sau này vẫn phải lấy vợ, còn Lâm Đường hiện đang học cấp hai, sau này phải học cấp ba, đại học, chưa kể đến cả gia đình họ Lâm, đều trông chờ vào tiền lương và phụ cấp của Lâm Hạ Thành.

Ngoài ra, nếu sau này họ chia tay, ảnh hưởng đến Lâm Hạ Thành cũng không tốt. Bây giờ đội ngũ cách mạng rất coi trọng hoàn cảnh gia đình của cán bộ, Lâm Hạ Thành tuy nói là giúp cô nhưng trong mắt người khác, họ chính là ly hôn. Cán bộ ly hôn trong mắt lãnh đạo chính là vô năng.

Tống Miên Tư càng nghĩ, trong lòng càng chua xót dữ dội.

Cô không biết mình có đức hạnh gì mà khiến Lâm Hạ Thành vì cô mà suy nghĩ nhiều như vậy.

Tống Miên Tư cúi đầu, nước mắt rơi xuống.

Thấy cô khóc, Lâm Hạ Thành không nhịn được nhíu mày, anh ở trong quân đội là nói một không hai, chuyện khó khăn lớn đến mấy anh cũng chưa từng nhíu mày nhưng lúc này nhìn Tống Miên Tư, Lâm Hạ Thành liền đau đầu, anh lấy cọng cỏ đuôi chó ngậm trong miệng ra: "Em đừng khóc, có gì nói ra, em gọi anh một tiếng anh Hạ Thành thì anh phải giải quyết rắc rối cho em. Nói hay lắm, Hồng quân không sợ gian nan trường chỉnh, mười vạn năm nghìn dặm trường chinh đều vượt qua được, bây giờ một chút rắc rối nhỏ của chúng ta thì có là gì." "Phụt ——" Tống Miên Tư thấy dáng vẻ lo lắng lại đau đầu của anh, không nhịn được mà phá lên cười.

Lâm Hạ Thành thấy cô có thể cười, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Em nên cười nhiều hơn."

"Tại sao?”

Tống Miên Tư lau nước mắt, lúc này mới hoàn hồn, không khỏi có chút xấu hổ và hối hận, sao cô lại vô dụng như vậy, nói khóc là khóc.

"Bởi vì em khóc trông thật xấu." Lâm Hạ Thành nhướng mày, trêu chọc. Khuôn mặt nhỏ của Tống Miên Tư lập tức xị xuống, cái miệng người này sao lại đáng ghét như vậy!

"Em đừng không vui, anh đang nói đùa với em." Lâm Hạ Thành thấy mặt Tống Miên Tư lạnh tanh, lập tức đổi chủ đề: "Vậy chuyện của chúng ta cứ quyết định như thế đi. Ngày mai anh sẽ tìm thím Hồng đến nói chuyện cưới xi."

Tống Miên Tư sửng sốt: "Nhanh vậy sao?”

"Thời gian quân đội cho có hạn, chỉ có mười ngày." Lâm Hạ Thành hái một chiếc lá dong bên cạnh, động tác nhanh nhẹn, vừa đan lá dong vừa nói với Tống Miên Tư: "Đợi nói xong sính lễ, ngày kia anh sẽ đưa em đến huyện mua đồ."

"Cái này, cái này có cần thiết không?”

Tống Miên Tư do dự, cho dù cô chưa từng thực sự tổ chức hôn lễ, Tống Miên Tư cũng biết tổ chức hôn lễ rất tốn kém, rất phiền phức. Đối với vùng quê của họ, tổ chức hôn lễ gần như có thể làm can kiệt tiền tiết kiệm của cả gia đình, đóng đồ đạc, mua quần áo, điều kiện tốt còn yêu cầu phải có máy khâu hoặc đài phát thanh.

Tống Miên Tư biết hoàn cảnh gia đình Lâm Hạ Thành nên không muốn Lâm Hạ Thành tốn nhiều tiền.

"Em cứ coi như anh mua quà cho em là được." Lâm Hạ Thành nói, anh nhét con bọ ngựa nhỏ đan xong trong tay vào tay Tống Miên Tư, nói: "Hôm nay nhớ nói với bác cả và bác gái của em một tiếng, những chuyện còn lại để anh lo."

Tống Miên Tư cầm con bọ ngựa nhỏ, không biết tại sao, mỗi lần Lâm Hạ Thành gặp cô đều đan cho cô những thứ nhỏ nhặt thế này, cô có một ngăn kéo, bên trong đựng không ít những con bọ ngựa nhỏ giống vậy.

Nghĩ đi nghĩ lại, Tống Miên Tư nói: "Được nhưng anh Hạ Thành, thím Hồng là người thật thà, ngày mai hay là để bà nội anh đi cùng."

"Bà nội anh?” Lâm Hạ Thành lập tức nhìu mày lại.

Tống Miên Tư: "Anh yên tâm, em sẽ không chịu thiệt đâu. Em có tính toán của em."

Lâm Hạ Thành gật đầu: "Anh biết rồi, chuyện này để anh nói, hay là?”

Cô thực sự quá đói rồi, sáng ăn bát cháo ngô xay không no bụng chút nào, chiều cô còn phải chạy một chuyến đến nhà họ Lâm, không ăn no thì không có sức đi đấu tranh.

Tống Miên Tư không trông chờ vào bữa trưa, với tính keo kiệt của Liễu Hồng Hoa, bữa trưa chắc chắn cũng là cháo ngô xay, nếu không thì là cháo khoai lang.

Ôm gói bánh bao thịt của cửa hàng ăn quốc doanh, Tống Miên Tư vừa ăn vừa tính toán chiều đến nhà họ Lâm phải nói như thế nào.

Cô phải lợi dụng bà nội Lâm để lấy lại của hồi môn của mình, từ nhỏ, bố mẹ Tống Miên Tư đã chuẩn bị của hồi môn cho cô, đến năm ngoái bố mẹ cô mất vì bênh lao, của hồi môn để lại cho Tống Miên Tư đã rất nhiều. Không chỉ có tủ, rương, giá rửa mặt do bố cô đóng mà còn có rất nhiều vải do mẹ cô tích cóp, trong số những tấm vải đó còn có vải bông.

Phải biết rằng, vải bông rất có giá trị, số vải mẹ cô tích cóp ban đầu là để khi Tống Miên Tư thi đỗ đại học, may cho cô vài bộ quần áo, để cô mang theo khi đi học đại học.

Nhưng số phận trớ trêu, một trận mưa lớn đã cướp đi mạng sống của bố cô, ban đầu chỉ là ho sau đó biến thành bệnh lao, còn mẹ cô vì chăm sóc bố cô, cũng ngày đêm vất vả, bố cô vừa mất, không lâu sau mẹ cô cũng đi theo bố.

Nếu họ còn sống, có lẽ năm nay họ đã được nhìn thấy Tống Miên Tư mặc quần áo mới đi học.

Tí tách.

Hai giọt nước mắt rơi xuống bàn, Tống Miên Tư giơ tay lau nước mắt, bây giờ không phải lúc khóc, cô phải cố gắng, thi đỗ đại học, để ước nguyện của bố mẹ cô có thể thành hiện thực.

Khoảng hai giờ chiều, mọi người trên cánh đồng đều bận rộn bón phân, năm ngoái mọi người trong đội đã sử dụng phân bón hóa học do huyện cung cấp, vốn năng suất lúa nước là sáu trăm cân một mẫu đã tăng lên tám trăm cân. Vì vậy, đến thời điểm lúa nước trổ bông, đội lại tổ chức đi huyện mua phân bón hóa học.

Gáoáoj 9 áoáod

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc