Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Chuyện này các em không cần lo, chị có cách khiến họ chủ động đề nghị phân gia, chỉ cần các em giúp chị." Tống Miên Tư nói. Lâm Hạ Công ngẩn người, trong lòng thầm lắc đầu, chị dâu vẫn coi chuyện này quá đơn giản rồi, chủ động phân gia, sao có thể chứ? Trừ khi mặt trời mọc đằng tây.
"Em không tin sao?”
Tống Miên Tư nhìn ra sự do dự của Lâm Hạ Công. Lâm Hạ Công gật đầu: "Em không phải không tin chị, chỉ là nếu chị muốn dùng tiền để họ cho chúng ta đi thì không khả thi đâu."
Tống Miên Tư cười: "Em nghĩ sai rồi, chỉ không những không dùng tiền để thỏa mãn họ, mà còn bắt họ phải trả tiên." Điều này càng hoang đường hơn. Lâm Hạ Công và Lâm Đường nhìn nhau, anh em họ đều nhìn thấy sự bất lực trong mắt nhau, chị dâu thích khoác lác như vậy, biết làm sao bây giờ? Vất vả lắm anh trai mới cưới được vợ, chẳng phải chỉ có thể chiều chuộng thôi sao. Tống Miên Tư nhìn ra tâm tư của hai người, không khỏi buồn cười, cô nói: "Được rồi, các em cứ chờ xem. Dạo này nếu họ đối xử tốt với chúng ta, chúng ta cứ nhận, tóm lại những viên đạn bọc đường này, đường thì chúng ta ăn, đạn thì chúng ta bắn trả lại."
Với sự sắp xếp này, hai người đều không có ý kiến gì, dù sao cũng được ăn no, ai mà không vui chứ.
Tống Miên Tư chia bốn cái bánh bao thịt bò cho hai người, lớp vỏ bánh bao bên ngoài được làm từ bột mì Phú Cường, phần thịt bò bên trong nạc mỡ xen kẽ, cắn một miếng thơm không gì sánh được.
Lâm Đường không chịu ăn nhiều, chỉ lấy một cái, đưa cái của mình cho Tống Miên Tư, Lâm Hạ Công cũng muốn đưa, Tống Miên Tư không lấy của cậu, cô biết Lâm Hạ Công làm việc cả ngày trên đồng ruônøg, cần ăn no hơn cô, huống hồ Lâm Hạ Công đang tuổi lớn, gần như mỗi tối, Tống Miên Tư đều có thể nghe thấy tiếng đau đớn cố nén trong căn phòng bên cạnh, đây là nỗi đau do thiếu dinh dưỡng trong thời kỳ tăng trưởng, vì vậy nếu có thể để Lâm Hạ Công ăn nhiều hơn, cô sẽ cố gắng để cậu ăn nhiều hơn một chút.
Anh em Lâm Đường ôm bánh bao thịt bò chậm rãi ăn, đều không nỡ ăn hết nhanh như vậy, vẫn là Tống Miên Tư sợ bị người khác phát hiện, giục một tiếng, họ mới vội vàng ăn hết bánh bao.
"Hôm nay còn có chuyện phải nói với hai em một tiếng." Tống Miên Tư nói: "Ngày mai chị sẽ đi học, chuyện này chị vẫn chưa nói với họ, chỉ nói với hai em thôi."
"Chị dâu, chị đi học có cần phải ở lại trường không?” Lâm Đường hỏi.
Tống Miên Tư lắc đầu: "Khoảng năm giờ chiều chị sẽ về. Nói với hai em chỉ sợ ngày mai có người hỏi, chuyện này chi đinh chém đỉnh chặt sắt trước, nếu ho hỏi đến hai em, hai em cứ nói không biết, đổ hết lên đầu chị là được."
"Làm gì mà làm, còn để người ta ngủ không." Trần Đa Điền trở mình, lấy chắn trùm kín mặt. An Thúy Hoa giật phắt chắn của ông ta, Trần Đa Điền tức giận ngồi dậy, trừng mắt nhìn An Thúy Hoa: "Sáng sớm thế này, bà làm gì vậy?”
“Tống Miên Tư đi học rồi!" An Thúy Hoa kích động nói. "Cô ta đi học thì đi học, khoan đã, bà nói a1 cơ?”
Trần Đa Điền đột nhiên phẳẫn ứng lại.
“Tống Miên Tư, vơ Lâm Hạ Thành." An Thúy Hoa vô đùi nói: "Mẹ biết chuyện này không?”
“Mẹ mà biết chuyện này thì có thể để cô ta đi học sao!" Trần Đa Điền hết buồn ngủ ngay, ông ta vội vã kéo chăn, thậm chí không ởi giày, trực tiếp xông vào phòng Trần Mai Hương. Đợi đến khi Trần Mai Hương biết chuyện này, Tống Miên Tư đã đạp xe trên con đường đất đến huyện. Đường đất gồ ghà, đi xe đạp trên con đường này không thoải mái nhưng vẫn tốt hơn đi bộ, năm ngoái Tống Miên Tư đi bộ đến trường, trên đường mất hơn một tiếng, mùa hè nóng mùa đông lạnh, thường khi đến trường thì người toàn mồ hôi hoặc run rẩy.
"Được lắm, con giày rách này gan to thật, cũng không nói với tôi một tiếng mà đã lén lút đi học, tôi thấy là Hạ Thành nuôi hư cô ta rồi." Trần Mai Hương vừa mỏ miệng đã mắng.
An Liễu Chi bên cạnh ngáp dài, thêm dầu vào lửa: "Đúng vậy, bác cả cũng thật tà, đã nhìn thấy cô ta rồi, sao không ngăn cô ta lại?”
An Thúy Hoa tức giận trong lòng, trừng mắt nhìn đối phương: "Tôi muốn ngăn nhưng cô ta chạy nhanh như vậy, hai chân tôi làm sao chạy nhanh bằng bánh xe? Mẹ, con nói này, chuyện này mẹ phải nói cho ra nhẽ, đã kết hôn rồi thì phải ngoan ngoãn ở nhà, học hành cái gì chứ." Trần Mai Hương mặt không cảm xúc, trên khuôn mặt già nua đầy vẻ u ám, bà ta liếc nhìn Lâm Hạ Công và Lâm Đường, giọng điệu không tốt hỏi: "Chúng mày có biết chuyện chị dâu mày đi học không?”
"Một nhà họ, sao có thể không biết?”
Lâm Đường hai người còn chưa mở miệng, An Thúy Hoa đã lập tức nói, bà ta sợ Trần Mai Hương trách họ, vì vậy muốn đổ lửa lên đầu Lâm Đường và Lâm Hạ Công.
Lâm Hạ Công liếc An Thúy Hoa một cái, cúi đầu nói: "Chị dâu không nói chuyện này với chúng con, đúng không, Đường nhĩ?”
"Đúng vậy, bà, con cũng vừa mới biết." Lâm Đường lắp bắp nói.
Cô bé vẫn luôn như vậy khi sợ hãi, Trần Mai Hương sớm đã coi thường hai anh em này, chắc chắn hai đứa không dám lừa mình, vì vậy cũng không nổi giận với chúng nhưng sắc mặt đã khó coi đến đáng sợ: "Đợi chị dâu chúng mày về, tao nhất định phải tính sổ với cô ta! Đặt ra quy củ cho cô ta, đến nhà chúng ta rồi thì có quyền gì mà tự ý quyết định!"
Lâm Đường giật mình, không nhịn được lo lắng cho Tống Miên Tư.
Còn Tống Miên Tư thì lại trải qua một ngày vui về, cô được xếp vào lớp 12A2, mặc dù là giữa chừng mới đến học lại, trong lớp cũng toàn là người lạ nhưng Tống Miên Tư đắm chìm trong học tập, hoàn toàn không cảm thấy nhàm chán, mỗi khi học được một kiến thức mới, cô đều cảm thấy mình tiến bộ hơn một chút.
Trần Mộng Nhiễm và các giáo viên khác thấy cô học tập nghiêm túc như vậy, đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Vào lúc chập tối, khói bếp của các nhà đều bốc lên, Lâm Hạ Công vừa giúp chặt củi, vừa không ngừng liếc mắt ra ngoài, chuyện hôm nay e là không dễ dàng như vậy, Trần Mai Hương tức giận cả ngày, Tống Miên Tư vừa về có lẽ sẽ phải chịu khổ. Lâm Hạ Công tính toán lát nữa sẽ giúp Tống Miên Tư thế nào, cậu miệng lưỡi vụng về, Trần Mai Hương cũng không phải người nghe lời khuyên, muốn bảo vệ Tống Miên Tư, có vẻ như phải trả giá.
Đang nghĩ thì tiếng chuông xe đạp leng keng vang lên. Tiếp đó, một bóng dáng xinh đẹp xuất hiện ở cửa sân, Tống Miên Tư xuống xe, chào Lâm Hạ Công: "Em hai." "Chị dâu." Lâm Hạ Công đứng thẳng người, liếc mắt về phía nhà chính, Tống Miên Tư lập tức hiểu ra, mọi người đều ở trong nhà chính. Cô dựng xe trong sân, bước vào nhà chính, Lâm Hạ Công cũng vội vàng buông rìu trong tay, đi theo vào.
Trên chiếc ghế dài ở giữa nhà chính là Trân Mai Hương, những người khác ngồi hai bên, Tống Miên Tư vừa vào, Trần Mai Hương liền đập mạnh xuống bàn: "Cô còn biết quay về!"
Tiếng động lớn khiến mọi người đều giật mình. Tống Miên Tư lại tỏ ra vẻ không hiểu và nghi hoặc: "Bà, không phải cháu đã bảo bác cả nói với bà là cháu đi học rồi sao? Bà làm gì vậy?”
“Làm gì ư?”
Trần Mai Hương cười lạnh một tiếng, khuôn mặt đầy nếp nhắn trở nên vô cùng dữ tợn: "Chuyện lớn như vậy mà cô không bàn bạc với chúng tôi một tiếng, rồi nữa, ai cho cô đi học, cô không giúp nhà làm việc, đi học cái gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)