Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trước mặt người ngoài lại còn mang về nhiều củi như vậy, Trần Mai Hương không thể trút hết cơn tức giân, chỉ có thể hận hận liếc Tống Miên Tư một cái, nói: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, mang củi vào bếp, ăn cơm! Cả nhà chờ một mình cô, cô đúng là có bản lĩnh!"
Lâm Đường lo lắng nhìn Tống Miên Tư. Tống Miên Tư cười với cô bé, sau đó bình tĩnh xách gùi vào bếp, lại rửa tay. Đợi cô ra ngoài thì phát hiện trên chỗ ngồi của mình có một bát cháo loãng, bát cháo trong vắt, có thể dùng làm gương. Lâm Ha Công đỏ mặt, cầm bát muốn đổi với Tống Miên Tư: "Chị dâu, chị ăn bát của em đi."
"Không cần đâu, em ăn của em, ăn thế này là đủ rồi." Tống Miên Tư lập tức từ chối, Lâm Hạ Công mới mười sáu tuổi, ban ngày lại phải xuống ruộng làm việc, lại đang tuổi ăn tuổi lớn, bát cháo của cậu còn không đủ no cho bản thân, huống chỉ là bát "Nước" của cô. Tống Miên Tư không nói gì mà ngồi xuống bên cạnh Lâm Đường. Phần của Lâm Đường cũng không hơn Tống Miên Tư là bao.
Cô bé có chút khó xử lại có chút xấu hổ nhìn Tống Miên Tư.
Tống Miên Tư bình tĩnh cầm bát uống "Nước", cô biết nhà họ Lâm không phải người nhưng không ngờ mới ngày đầu tiên, nhà họ Lâm đã làm tuyệt tình như vậy, bắt cô làm việc thì có thể chấp nhận nhưng cho cô ăn ít thế này, rõ ràng là cố tình ngược đãi người khác.
Mà những ngày như vậy, Lâm Hạ Công và Lâm Đường đã trải qua đủ năm năm.
Cả Lâm Hạ Công và Lâm Đường đều xanh xao gầy gò, đặc biệt là Lâm Đường, cô bé học đến cấp hai rồi nhưng trông chẳng khác gì học sinh tiểu học, tóc vàng hoe, má hóp lại.
Tống Miên Tư nhai kỹ nuốt chậm uống bát cháo, vừa đinh đứng dậy về phòng thì An Liễu Chi vôi nói: "Đừng đi vội, tối nay cô rửa bát."
"Để con rửa là được rồi." Lâm Đường vội vàng nói. "Không cần mày phải tích cực như vậy." Trần Mai Hương bĩu môi: "Mày đi cho lợn ăn, bát đũa để cô ta rửa, rửa bát đũa mà cũng chết người được à."
"Nhưng mà..." Lâm Đường còn muốn nói gì đó, thì Tống Miên Tư đã ngắt lời cô bé: "Để chị rửa là được rồi."
Chỉ có mấy cái bát đũa thôi, rửa thì có là gì. Trong lòng Lâm Đường càng thêm khó chịu, cô bé nghĩ đến lời dặn của anh trai hôm qua, trong lòng rất áy náy. Giờ đã là mùa thu, nước buổi tối lạnh ngắt, Tống Miên Tư nhanh chóng rửa bát xong mới về phòng, Lâm Hạ Thành vừa đi, Lâm Đường liền chuyển sang ngủ cùng cô, dù sao Lâm Đường và Lâm Hạ Công đều đã lớn, không thích hợp ngủ cùng nhau, trước kia là không còn cách nào khác, giờ thì đương nhiên là Lâm Đường ngủ cùng Tống Miên Tư. "Chị dâu." thấy Tống Miên Tư vào nhà, Lâm Đường lập tức ngồi dậy trên giường, cô bé vội rót một cốc nước nóng cho Tống Miên Tư: "Chị làm ấm tay đi.”
“Cảm ơn Tiểu Đường." Tống Miên Tư cười tươi rói nhận lấy. Lâm Đường cúi đầu, xấu hổ nói: "Chị cảm ơn em làm øì, hôm nay em chẳng giúp được chị gì cả.”
“Không thể nói như vậy được." Tống Miên Tư nói: "Em cũng chẳng còn cách nào khác." Lâm Đường chỉ là một cô gái nhỏ trong nhà này, làm gì có chỗ để lên tiếng, trước đây cô đã nghe không ít chuyện Lâm Đường bị Trần Mai Hương và An Thúy Hoa sai khiến chạy vòng vòng.
Không nói gì khác, chỉ nói đến việc nhà, Lâm Đường đi học về là phải lên núi nhặt củi, còn phải nấu cơm rửa bát, cô bé làm không ít việc nhưng lại là người ăn ít nhất trong nhà.
“Chị dâu, chị đúng là người tốt." Lâm Đường ngây ngô nói, cô bé như nghĩ ra điều gì đó mà chạy đến bên cạnh cặp sách, lục tìm bên trong lấy ra mấy quả trứng chim, nâng niu trứng chim đến trước mặt Tống Miên Tư: "Chị dâu, trưa nay bạn em cho em mấy quả trứng chim, em không thích ăn, chị ăn đi. Tối nay chị ăn chút đồ đó chắc không no đâu."
Tống Miễn Tư nhìn mấy quả trứng chim, ánh mắt lóe lên, không thích ăn gì chứ, trẻ con nông thôn thời này đến cả vỏ cây cũng muốn ăn, làm gì có chuyện không thích ăn trứng chim, có lẽ là đứa trễ này không nỡ ăn, cố tình để lại cho cô, cô vỗ tay, nói: "Thật khéo, chị cũng vừa mới được mấy củ khoai tây."
Cô đi đến bên cạnh cái rương, mở rương ra làm bộ lục tìm bên trong, thực ra là lấy khoai tây nướng từ trong không gian ra, khoai tây còn nóng hổi.
“Em xem, ở đây có bốn củ khoai tây, chúng ta chia nhau mỗi người hai củ." Tống Miên Tư nói.
“Chị lấy khoai tây ở đâu ra vậy?”
Lâm Đường kinh ngạc không thôi. “Em đừng hỏi, tóm lại không phải trộm cắp là được." Tống Miên Tư cười tươi rói bẻ đôi một củ khoai tây, mùi thơm từ bên trong tỏa ra, Lâm Đường ngửi thấy mùi thơm không nhịn được nuốt nước bọt.
Khoai tây tuy không đáng giá bao nhiêu nhưng cũng không phải là thứ Lâm Đường thường được ăn, ngoài lúc Lâm Hạ Thành về nhà, anh em bọn họ mới được ăn no, còn những lúc khác đều làm canh loãng và bánh ngô. “Cầm lấy, ăn nhanh đi, đừng để người khác phát hiện ra."
Tống Miên Tư giục một câu. Lâm Đường nghe vậy, vội vàng nhận lấy, cô bé cúi đầu cắn một miếng, khoai tây chín mềm, lại nóng hổi, một miếng cắn xuống như từ miệng ấm đến tận dạ đày.
Tống Miên Tư cười tươi rói nhìn cô bé ăn xong, lại đưa thêm một củ, sau đó cô từ từ bóc trứng chim, tính toán xem phải giải quyết tình hình trước mắt như thế nào. Ngoài ra, cô còn phải đến trường cấp ba ở huyện một chuyến, hiện tại học sinh lớp 12 đã khai giảng được hơn một tháng rồi nhưng Tống Miên Tư học hành khá tốt, quan hệ với giáo viên cũng rất tốt, cô tin rằng nếu mình đi học lại, giáo viên và nhà trường đều sẽ đồng ý, chuyện này phải nhanh chóng thực hiện.
Lâm Hạ Thành vừa về đến đơn vị chưa kịp ngồi xuống thì anh cảnh vê Tiểu Lưu đã xách ấm nước vào, thấy bóng dáng của anh, hắn vui mừng chào hỏi.
"Vừa mới đến, Tiểu Lưu, cậu đến đúng lúc thật." Lâm Hạ Thành cười nói.
Tiểu Lưu cười hì hì, đặt ấm nước bên cạnh bàn làm việc rồi nói với anh: "Tôi hỏi thăm liên trưởng mới biết hôm nay anh và, thế là tôi vừa đi lấy nước nóng về cho anh đây."
"Cậu vất vả rồi, Tiểu Lưu." Lâm Hạ Thành móc một bao thuốc lá Điệp điểu từ trong túi ra đưa cho Tiểu Lưu. Tiểu Lưu phản ứng nhanh nhạy, đưa tay ra là bắt lấy bao thuốc: "Đoàn trưởng, đây là thuốc mừng phải không?” “Cậu biết à?”
Lâm Hạ Thành kéo khóa ba lô, lấy ra mấy bộ quần áo bên trong, anh vừa lấy quần áo ra thì phong thư nhét trong quân phục liền rơi ra.
Lâm Hạ Thành ngẩn người, nhặt phong thư lên, Tiểu Lưu tuy dám đùa øsiỡn với anh nhưng biết tính anh, không dám đến xem náo nhiệt mà đứng nghiêm chỉnh ở một bên. Phong thư vừa mở ra, Lâm Hạ Thành đổ những thứ bên trong ra ngoài, đập vào mắt là một tờ giấy và những tờ tiền đại đoàn kết dày cộp, anh ngẩn người, lúc cầm tờ giấy lên, trên giấy là nét chữ thanh tú của Tống Miên Tư:"Đồng chí Lâm Hạ Thành kính mến, anh cứ cầm hai trăm đồng này mà tiêu, trong quân đội có nhiều chỗ phải tiêu tiền, anh không cần lo lắng cho em, Hạ Công và tiểu Đường ở quê nhà, em sẽ chăm sóc tốt cho các em. Ngoài ra, đồng chí Miên Tư ở đây nhắc nhở anh một câu, bây giờ anh đã có đối tượng, phải lập công lập nghiệp, bảo vệ đất nước nhưng cũng phải cẩn thận, chăm sóc tốt cho bản thân, trong hành động không được nóng vội, phạm phải chủ nghĩa sai lầm. Đồng chí Miên Tư kính bút."
Lá thư không đầu không đuôi này lại khiến khóe miệng Lâm Hạ Thành không nhịn được cong lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)