Lúc Văn Hinh đi tắm rửa, Diệp Tuệ đè thấp giọng hỏi Diệp Chí Phi: “Anh, anh với Văn Hinh ở bên nhau rồi?”
Diệp Chí Phi liếc cô một cái, nghe ra hưng phấn trong giọng nói của cô, nhàn nhạt nói: “Xem như là vậy đi.”
Diệp Tuệ bất mãn nhéo một phát trên cánh tay anh: “Em phát hiện anh một chút cũng không thành khẩn, cái gì bảo là xem như vậy đi, có vẻ rất không có thành ý! Em đều cảm thấy ấm ức thay Văn Hinh, nếu anh không thích con người ta, liền đừng có chậm trễ người ta!”
Diệp Chí Phi trắng mắt liếc cô một cái, không khỏi buồn cười: “Anh nói không thích khi nào?”
Trong nhà Văn Hinh là thái độ gì còn chưa biết đâu, anh cả cũng chỉ là 1 học sinh cao trung, Văn Hinh là sinh viên chính cống, cha mẹ trong nhà đều là phần tử tri thức, đối với con rể ít nhiều đều sẽ có yêu cầu đi, cũng khó trách trong lòng anh bất an.
“Vậy mấy anh có từng thảo luận khi nào thì kết hôn không?” Diệp Tuệ cảm thấy anh cả hẳn là muốn kết hôn với Văn Hinh, bằng không thì sẽ không dẫn cô ấy về nhà.
“Còn chưa có đề cập qua.
Có điều cô ấy nói chờ lúc quốc khánh đi bái phỏng ba mẹ cô ấy.” Diệp Chí Phi nói tới đây thì trên mặt có ý cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

