Thi đấu là một trận tiếp một trận, mỗi ngày đều không nghỉ ngơi.
Diệp Tuệ cười: “Được thôi.” Cô vốn đã tính chờ sau khi thi đấu kết thúc thì dẫn Tiểu Tuyết đi chơi, mấy người của đội tỉnh đi cùng kia chỉ còn Tiểu Tuyết chưa có thi xong, người còn lại đều bị đào thải rớt rồi, thành tích tốt nhất mới thắng có 4 ván, hiện tại bọn họ đều đã nghỉ ngơi, một giáo viên dẫn bọn họ đi tham quan Thượng Hải một chút, trong đội tính chờ Tiểu Tuyết thi đấu xong lại lưu lại thêm 1 ngày mới về.
Diệp Tuệ thì lại quyết định tự mình đi, cô dẫn hai cô em gái chơi thêm 2 ngày lại về, đã thương lượng xong xuôi với các thầy rồi.
Trận đấu thứ 8 rốt cuộc đã đến trong khẩn trương đợi chờ, Tiểu Tuyết sáng sớm đã dậy còn có chút uể oải không phấn chấn, xem ra tối hôm qua cũng ngủ không ngon, đứa nhỏ này tuổi còn nhỏ đã bắt đầu có áp lực.
Đến giờ phút này, Diệp Tuệ nhưng là đã nhìn thoáng rồi, Tiểu Tuyết một đường đi được quá xuôi gió xuôi nước, Diệp Tuệ lo lắng cứ vậy mà phát triển tiếp thì con bé sẽ càng ngày càng kiêu ngạo, không chịu nổi suy sụp, thua cũng chưa chắc không tốt, có thể để Tiểu Tuyết một lần nữa suy xét ý nghĩa của cờ vây đối với con bé một chút, mặc dù con bé nhiệt tình yêu thương cờ vây, nhưng cho tới cùng còn chưa làm tốt định vị giữa việc học và cờ vây, Diệp Tuệ sợ con bé thuận lợi thông qua cuộc thi định cấp lần này, rồi vào đội quốc gia tập huấn, nhưng còn chưa có làm tốt việc chuẩn bị tư tưởng rời nhà dốc sức làm một mình, đến lúc đó sẽ hối hận, cái này bất lợi đối với việc trưởng thành thể xác và tinh thần của con bé.
Lúc Tiểu Tuyết đi ra trường thi, khuôn mặt là bình tĩnh, Diệp Tuệ đã biết được kết quả từ chỗ giáo viên giám khảo rồi, Tiểu Tuyết đến cùng vẫn là lấy thế kém nửa bước mà thua, tuy thế kém rất nhỏ nhưng mà thi đấu chính là thi đấu, cho dù là thua một chút, cũng là thua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

