Cô giáo Cù còn đang trong mê man, Diệp Tuệ muốn Doãn Văn về ăn cơm trước, Doãn Văn kiên trì muốn ở lại bệnh viện, bệnh nhân khác đều có người ở bên chăm sóc, không thể để cô Cù ở lại bệnh viện một mình.
Diệp Tuệ không có cách nào, liền dẫn theo Doãn Văn đi cùng Ngụy Nam đi ăn cơm trong tiệm cơm nhỏ ngoài bệnh viện, vì giờ này căn tin đã không còn cơm.
Cơm nước xong, Doãn Văn về bệnh viện để ở cùng chăm sóc, Diệp Tuệ với Ngụy Nam về nhà trước, bởi vì còn phải thương lượng chuyện tiền thuốc men của cô Cù với trong nhà.
Đây cũng không phải là một con số nhỏ, không biết ba sẽ nói như thế nào, Diệp Tuệ cũng có chút không mò ra chủ ý được, thật sự không được, thì mượn trong nhà trước đi.
Ngụy Nam bồi Diệp Tuệ về nhà, Diệp Thụy Niên đã trở lại, ông đã biết được tình huống đại khái từ miệng Doãn Võ, thổn thức không thôi, con người cô giáo Cù thật tốt mà, bất kể thù lao mà dạy học cho Doãn Văn 2 năm, không đồ danh lợi, không nghĩ tới giờ lại thê thảm như vậy.
Khi Diệp Tuệ nhắc tới kim ngạch mà cô Cù cần để làm phẫu thuật, Diệp Thụy Niên hiểu được: “Phí phẫu thuật của cô Cù không đủ phải không?”
“Ừm, con muốn ứng ra phí giải phẫu giúp bà.
Diệp Tuệ hơi cười khổ: “Ba, đây không phải là một con số nhỏ, mấy ngàn đồng, cô Cù chẳng biết tới ngày nào mới có thể trả sạch đây, nói không chừng còn không có năng lực trả lại.” Có điều cô vẫn là có khuynh hướng cô Cù sẽ trả, y theo tính nết của cô Cù, tuyệt đối không đồng ý nợ nhân tình của người ta.
Diệp Thụy Niên lông mày cũng chẳng nhíu, khoát tay: “Cứu người quan trọng hơn, còn tiền thì chờ cô Cù khỏi hẳn rồi nói sau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

