Ngày hôm sau, Diệp Thụy Niên quả nhiên đi bệnh viện làm kiểm tra với Lưu Hiền Anh.
Diệp Tuệ cảm thấy khả năng mang thai khá lớn, Lưu Hiền Anh không có cự tuyệt đi bệnh viện, hơn nữa bà cũng không phải lần đầu tiên mang thai, trong lòng hẳn là đều biết.
Lúc Diệp Tuệ đi mua rau, mua tim heo, nhìn thấy kế bên có bán gà sống, thì lại mua một con gà, nếu như dì Lưu có bầu, liền bồi bổ cho bà, nếu như không có bầu, liền bồi bổ cho mọi người.
Lúc Diệp Thụy Niên với Lưu Hiền Anh trở về, Diệp Tuệ đi đưa canh cho Ngụy Nam, không ở nhà, biểu cảm của hai người họ có chút quái dị, nhìn tụi nhỏ đang ai làm chuyện người nấy muốn nói lại thôi.
Diệp Thụy Niên hỏi Diệp Chí Phi đang đinh đinh đang đang làm giá sách cho Tiểu Vũ Tiểu Tuyết: “Tuệ Tuệ đâu?”
Diệp Chí Phi dừng lại, lau mồ hôi trên cằm một phen: “Thăm Ngụy Nam rồi.”
“Hôm qua không phải đã đi rồi sao?” Diệp Thụy Niên nghe nói chuyện Ngụy Nam bị thương rồi, nhưng ông còn chưa biết chuyện con gái yêu đương với Ngụy Nam.
Giờ hai ông bà đang sầu đây, ý Lưu Hiền Anh là tuổi lớn rồi, con cái trong nhà lại nhiều, không lo tới nổi, cho nên sẽ không cần đứa bé này, đi đánh đi.
Diệp Thụy Niên thì lại đang do dự, con trong nhà thì nhiều đó, nhưng cũng không phải không nuôi nổi, hai cái gia đình tổ hợp lại với nhau, cứ cảm giác như dùng keo dán lại, tuy nhìn thân mật, nhưng thật ra cũng không có hòa vào cùng với nhau, nếu mà có cái ngoại lực gì, có khả năng vẫn là sẽ tan mất, đến lúc đó ai lo người nấy, nếu mà có con chung, thì có thể trở thành người một nhà chân chính, ông muốn đứa bé này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

