*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Mua đàn ghi-ta xong, bọn họ lại đi nhà sách Tân Hoa, Doãn Võ chọn vài cuốn sách không mua được ở Nam Tinh, Doãn Văn thì lại tìm được một cuốn tài liệu dạy 《Hòa âm đàn tấu đàn ghi-ta》, thích đến hỏng.
Diệp Tuệ biết, kỳ nghỉ hè này cặp song sinh có chuyện làm rồi, lỗ tai của hàng xóm phải chịu độc hại, ngẫm lại cái hình ảnh kia, đã liền có chút chua sảng*, một cây đàn ghi-ta với làn điệu chả ra gì đã làm cho người ta quá ư là hỏng mất, nhà bọn họ lại có 2 cây, thực cảm thấy có chút có lỗi với các hàng xóm đâu, có điều cô cũng rất kỳ vọng một ngày hai đứa nó cùng nhau hợp tấu, hẳn là sẽ phi thường tốt đẹp đi.
Cho nên, nói huỵch ra là cháo lòng.
Diệp Chí Phi nhìn cô dè dặt cẩn trọng bưng một phần cháo, đưa tay thay cô bưng đi qua, nói: “Em cũng thật không chê phiền toái, từ xa như vậy mà bưng cái chén về.”
Diệp Tuệ cười tủm tỉm nói: “Ít nhiều nhờ Văn Hinh đề cử, chúng ta mới có thể ăn được nhiều món ngon như vậy nha.” Hôm nay bọn họ ăn bữa sáng kiểu Quảng, bánh cuốn, cháo thi đậu, thiêu vị các kiểu, đều là những mỹ thực đặc sắc phi thường kinh điển, nếu không sao bảo ăn ở Quảng Châu chứ, người Quảng Châu đối với ăn vẫn là rất chú ý, cho dù là đã trải qua niên đại thiếu thốn vật chất như vậy, cũng không có gián đoạn được sự theo đuổi mỹ thực của mọi người.
Lúc bọn họ trở về, Văn Hinh lại không ở nhà, Diệp Chí Phi nhìn cái chén trong tay, nói: “Quên đi, anh thấy vẫn là anh ăn đi, đừng lãng phí.”
Diệp Tuệ nhanh chóng cướp lại: “Anh, sao anh lại nhỏ mọn như vậy, cũng đã đưa về nhà còn muốn tự mình ăn, đợi chút có sao đâu?” Sau đó để qua một bên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

