Tiểu Tuyết trở thành một trong 6 vị kỳ thủ vào trận thăng cấp chung kết, hơn nữa tuổi tác nhỏ nhất, cũng là kỳ thủ duy nhất không có đẳng cấp.
Việc con bé lọt vào danh sách khiến cho toàn bộ kỳ viện chấn động, rất nhiều tiền bối đều tới đây gặp con bé, còn nhỏ tuổi đã có thể xông ra vòng vây giết vào vòng chung kết, có thể thấy được thiên phú hẳn là rất không tồi, có thầy thậm chí đã đều động ý niệm thu đồ đệ.
Diệp Tuệ càng là vui vẻ đến hỏng, dùng sức xoa đầu Tiểu Tuyết: “Tiểu Tuyết, sao em lại lợi hại như vậy chứ, chị thích em quá đi.
Tiểu Tuyết quay đầu nhìn anh ấy, trong mắt tràn ngập thần thái tự tin: “Tốt, vậy thì ván tiếp theo, em không sợ anh.”
“Tiểu Tuyết em nhất định phải thắng ảnh!” Hôm nay tuy Doãn Võ không có trận đấu, nhưng cũng vẫn đến, Tiểu Tuyết thắng cuộc, cậu cũng cao hứng đến hỏng.
Diệp Tuệ nói chen vào: “Hôm nay cũng đã đánh hai ván rồi, không thấy mệt sao? Về sau lại đánh nữa.” Tiểu Tuyết với Du Thiên Hành trình độ ai cao ai thấp thật đúng là khó nói, bởi vì bọn họ đều từng thắng nghiệp dư cấp 3.
Du Thiên Hàng duỗi cái eo lười: “Có thể, hôm nào đó được nghỉ đến nhà các cậu chơi cờ, hoặc là hôm nào đó Diệp Tuệ cậu dẫn cô bé đến trường chúng ta đánh, tùy thời phụng bồi.”
Mấy người họ kết bạn chuẩn bị rời khỏi, lúc này có người lên tiếng ở đằng sau: “La Tiểu Tuyết! Cậu chờ đó, lần sau tôi nhất định sẽ thắng cậu!”
Mọi người quay đầu, trông thấy một thiếu niên 12-13 tuổi đứng đằng sau, tay cậu ta tạo thành nắm đấm, mặt mày đều là quật cường cùng không cam lòng.
Diệp Tuệ nhận ra cậu chàng chính là thiếu niên đánh cờ với Tiểu Tuyết vừa nãy kia, không khỏi hơi cười: “Bạn học nhỏ, em học cờ ở đâu?”
Thiếu niên dời tầm mắt từ trên mặt Tiểu Tuyết sang đến trên mặt Diệp Tuệ: “Ngay tại kỳ viện.
Em tên Phó Tân Vũ, La Tiểu Tuyết cậu nhớ kỹ đó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

