Diệp Tuệ biết bản thân đang quậy, Tân Bội chắc chắn phải ghi hận mình, nhưng cô cũng chẳng lo được nhiều như vậy, quan trọng là anh trai an toàn.
Hai anh em họ đưa Tân Bội đến cửa xưởng ô tô, gặp Hoàng Hồng Vệ ở đằng kia, đối phương vừa thấy Diệp Chí Phi với Tân Bội, đầu tiên là hung hăng trừng mắt nhìn Diệp Chí Phi một cái, chợt lại như kịch Xuyên đổi mặt mà thay một khuôn mặt tươi cười chào hỏi với Tân Bội: “Bác sĩ Tân, hôm nay đi chơi à?”
Tân Bội liếc đối phương một cái, không để ý đến, nói với anh em Diệp Chí Phi: “Được rồi, liền đến đây thôi, cám ơn hai người đưa em về.”
Trong lòng Diệp Chí Phi có chút xin lỗi, vốn tính bồi cô một ngày, kết quả cũng chỉ xem điện ảnh một lúc: “Ngày mai anh phải đi Quảng Châu, chờ lần sau trở về lại đến gặp em.
Diệp Tuệ lườm Quách Mỹ Quyên một cái, nhủ thầm một tiếng: “Vua nịnh nọt!”.
ngôn tình hài
Tân Bội nghe thấy cô nói như vậy, có chút ngoài ý muốn mà liếc nhìn cô một cái, sao em ấy quen Quách Mỹ Quyên, còn biết cô ta là vua nịnh nọt? Là Diệp Chí Phi nói cho em ấy?
Diệp Chí Phi không nhịn được cười: “Tuệ Tuệ, sao em biết cô ta là vua nịnh nọt?” Anh từng gặp Quách Mỹ Quyên hai ba lần, mỗi lần đều là chạy tới vỗ mông ngựa Tân Bội, quả thật là vua nịnh nọt.
“Cô ta không phải à?” Diệp Tuệ trắng mắt liếc bên kia một cái, “Người như vậy cách càng xa càng tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

