Lượng tiêu thụ trên sạp càng lúc càng lớn, dù sao thì lượng dòng người trên quảng trường lớn hơn con phố nhà bọn họ nhiều, bọn họ cũng ứng đối được càng ngày càng thuận buồm xuôi gió.
Có một hôm Diệp Tuệ nảy ra một ý, thuận tiện mang theo một vài vật phẩm nhỏ lên quảng trường, bắt đầu bán mấy vật nhỏ này cạnh sạp giày, mấy thứ này đối với mọi người mà nói cũng là cực kỳ mới mẻ, lập tức cũng khiến mọi người hứng thú, bán phi thường không tồi.
Diệp Tuệ liền vừa bán giày vừa bán thương phẩm nhỏ, hai bút cùng vẽ, làm ăn rất náo nhiệt.
Dần dần, có người bắt đầu bắt chước họ, đến quảng trường bày sạp, đầu tiên là bán kem que, bánh đúc đậu, lại có bán đồ ăn vặt, sau này có bán các vật phẩm nhỏ như tranh Tây, sách thiếu nhi các loại, thương phẩm của sạp vỉa hè dần dần phong phú lên, ẩn ẩn có chút hình dáng ban đầu của chợ đêm.
Giày xăng đan sắp bán xong rồi, Diệp Tuệ đang do dự có cần tiếp tục đến bày sạp bán vật phẩm nhỏ vào buổi tối hay không, chỗ này làm ăn rất không tệ, có khi bán cả đêm còn hơn cả lượng tiêu thụ cả một ngày ở trong nhà.
Hiện tại mấy đứa em được nghỉ hè, còn có thể giúp đỡ chút việc, chờ về sau mọi người đều đi học rồi thì cũng sẽ không đến bày nữa.
Tối hôm nay, lúc bọn họ chuẩn bị dọn sạp trở về, lúc này sạp hàng lại có mấy người tiến đến: “Phải đi sao? Bọn tôi còn muốn mua đồ.”
Diệp Tuệ vừa ngẩng đầu, trông thấy mấy người trẻ tuổi cánh tay để trần ngậm điếu thuốc, một thân hơi thở lưu manh, vừa nhìn liền thấy không phải kẻ đứng đắn gì.
Diệp Tuệ nói: “Thật xin lỗi, đồ bán xong rồi.”
Tên đầu trọc cầm đầu hơi híp mắt: “Bán xong rồi? Dễ nói thôi! Bọn tôi đã đến, cũng không thể để bọn tôi tay không mà về chứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

