“Có thể tìm được người, nhưng mà người ta chưa hẳn chịu đi.” Lúc Diệp Chí Phi thuê nhà ở bên này, có quen một người bán hàng làm ở cửa hàng bách hóa, người nọ chuyên môn phụ trách bán đàn, biết chỉnh âm.
Lúc Diệp Chí Phi đề cập chuyện đó với ông này, người ta căn bản là chả xem là chuyện gì, dù sao thì Nam Tinh rất xa, còn chẳng biết vụ này là thật hay giả.
Đó là một người trung niên hơn 50 tuổi, đại khái là bởi tiếp xúc với piano hàng năm, nên trên người luôn có chút khí chất của nghệ thuật gia kia, thong dong điềm đạm.
Lúc anh em Diệp Chí Phi nói rõ ý đồ đến ấy, đối phương vừa nghe muốn đi Nam Tinh, liền lắc đầu: “Thật sự có lỗi, không nhích người được.”
Diệp Tuệ nói: “Sư phụ, là không xin nghỉ được? Hay là lo lắng vấn đề phí dụng? Bọn cháu bao lộ phí qua lại cùng ăn ở, mặt khác lại trả phí dịch vụ 50 đồng cho chú, chú thấy thế nào?”
Diệp Chí Phi vừa nghe thấy Diệp Tuệ báo giá, thật sự liền phát hoảng, 50 đồng một tháng, đó không sai biệt lắm là tiền lương 1 tháng a.
Không chỉ có Diệp Chí Phi, thợ chỉnh âm cũng bị dọa ngã: “50?” Thu nhập của tháng của ông cũng mới chút đó nha, thật không phải lừa đảo sao?
“Đúng vậy, chú cứ yên tâm là được, cháu tuyệt đối không phải lừa chú, bọn cháu có thư giới thiệu.” Diệp Tuệ xuất thư giới thiệu của anh trai cô ra cho đối phương xem, đầu năm nay không có chứng minh thư, chỉ có cái thứ như thư giới thiệu này là có thể chứng minh thân phận.
Thợ chỉnh âm nhìn thoáng qua, trả cho Diệp Tuệ: “Vì sao cháu lại chạy đến Quảng Châu tìm người chỉnh âm, bên chỗ mấy đứa không tìm thấy ai sao?”
Diệp Tuệ lắc đầu: “Thật sự là không tìm thấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

