Mấy phút kia đối với Ngụy Nam mà nói là đặc biệt dày vò, anh đi qua đi lại nơi cửa, miệng lầm bầm: "Nhất định phải là con gái, là con gái!"
*: vì chữ tốt trong tiếng trung được tạo từ bộ tử (có nghĩa con trai) và bộ nữ (mang nghĩa con gái) nên mới có câu này.
Cuối cùng, cửa phòng sinh được mở ra, hai y tá bế bé sơ sinh đi ra, mặt mũi tươi cười: "Chúc mừng, mẹ con bình an, lão nhị là một bé gái, nhi nữ thành đôi, chúc mừng các anh!"
Ngụy Nam quả thực muốn bật dậy: "Thật là con gái, thật tốt quá! Thật tốt quá! Cám ơn y tá!" Anh vươn tay đến tính nhận lấy con gái và con trai.
Hà Ngọc Trân nhanh chóng nhận lấy đứa một bé trong đó: "Con nhẹ chút, con trẻ đặc biệt mềm, con đừng đụng."
Ngụy Nam dè dặt cẩn trọng mà nhận lấy một đứa khác, đưa cánh tay đỡ, để cái đầu nhỏ của bé dựa vào vị trí trái tim mình, chỉ cảm thấy ngực trướng đến tràn đầy, hốc mắt cũng có chút ướt át, đây là con của anh với Diệp Tuệ, con trai con gái long phượng thai của bọn họ đã trở lại, điều này sao có thể làm anh không kích động, anh cuối cùng có cơ hội bồi thường mấy đứa nó.
Ngụy Nam nhìn con một lát, ngẩng đầu hỏi: "Vợ tôi đâu?"
Y tá nói: "Rất nhanh liền đi ra."
Không bao lâu, cửa phòng sinh mở rộng, một chiếc xe đẩy đi ra, Diệp Tuệ nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, môi đều không có huyết sắc, trước trán còn dính vài sợi tóc ẩm, trông suy yếu mười phần, có thể thấy được vừa nãy sinh con là liều mạng khí lực cả người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

