Ăn cơm chiều rồi, đồng nghiệp với bạn bè Ngụy Nam đều không hẹn mà cùng tới cửa để nháo động phòng, ai bảo Ngụy Nam cưới cô vợ xinh đẹp lại có khả năng, tiện sát người khác, phải trêu đùa tiểu phu thê một chút không thì không được.
Diệp Tuệ nói: "Đều là mùi khói này, khó ngửi."
Ngụy Nam ném khăn lông sang một bên, đi tới, vòng lấy cô từ sau lưng: "Anh giúp em."
Diệp Tuệ bị một khối thân thể ấm áp dễ chịu dán lên, lập tức thân thể cũng cảm giác ấm áp lên, cô quay đầu nhìn Ngụy Nam một cái: "Sao anh không mặc thêm một cái áo? Coi chừng cảm lạnh!" Ngụy Nam chỉ mặc một chiếc áo may ô với quần cộc, trời như này chẳng lẽ không lạnh à?
Ngụy Nam nhếch miệng cười: "Không mặc, lập tức liền phải ngủ, mặc rồi còn phải cởi, phiền toái."
Diệp Tuệ bị anh cười đến mặt nóng lên, nhanh chóng quay đầu đi bao áo gối, Ngụy Nam bắt lấy tay cô: "Để anh, để anh."
Diệp Tuệ nói: "Anh ấy, thật phải bao nhé, đừng chỉ nói lời giả mà không luyện kỹ năng."
"Không bao cũng không sao cả, không xài được hai cái, một cái là đủ rồi.
Đêm xuân khổ đoản, đừng lãng phí thời gian trên chuyện vô nghĩa." Ngụy Nam ném gối đầu sang bên cạnh một cái, duỗi tay ôm thắt lưng Diệp Tuệ, dễ dàng dò vào từ vạt áo của cô, sờ một cái nơi eo bụng của cô, Diệp Tuệ ngứa đến khó có thể chống đỡ, khanh khách cười, ngã xuống trên giường, Ngụy Nam nhân cơ hội đè lên, trên tay bắt đầu không ngừng nghỉ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

