Đầu năm nay con nhà ai thi lên đại học mà không mời bạn bè thân thích ăn một bữa chứ.
Diệp gia bởi vì Doãn Võ không thi lên được trường học lý tưởng, liền không nhắc việc này, sợ trong lòng Doãn Võ mất hứng.
Diệp Tuệ liền nói: "Vậy chờ sang năm em với Tiểu Vũ đều thi lên trường học lý tưởng, ba đứa lại đi Bắc Kinh chơi đi."
Sau khi Tiểu Tuyết vào đội thiếu niên quốc gia thì vẫn luôn tập huấn ở Bắc Kinh, con bé hiển nhiên đã bắt đầu thích ứng cuộc sống bên kia, gọi điện về cũng không khóc rồi, lúc nói chuyện với người trong nhà thi thoảng còn phương ngôn và tiếng phổ thông chưa chuyển hoán lại được, cả miệng tiếng phổ thông phương bắc tiêu chuẩn, cực kỳ tiêu chuẩn.
Lưu Hiền Anh nghe mà cao hứng, nhưng nhịn không được mà mũi lên men, Tiểu Tuyết nhỏ như vậy đã liền sống một mình bên ngoài, liệu có cảm thấy rất cô độc hay không? Bà cũng lo Tiểu Tuyết sẽ càng ngày càng xa lạ với người trong nhà.
Cũng may Tiểu Tuyết trông ra rất vui vẻ, trừ bỏ huấn luyện, con bé còn phải tham gia các loại cuộc thi cờ vây thanh thiếu niên, còn lấy được một vài thứ tự cùng tiền thưởng, cuộc sống hiển nhiên là mười phần phong phú.
Cô bé phân phối tiền thưởng xong xuôi hết rồi, mua quà cho người trong nhà, là đứa bé đặc biệt hiểu chuyện.
Diệp Tuệ cảm giác vô cùng vui mừng, cô cũng bảo Tiểu Tuyết lúc có rảnh đọc sách nhiều vào, mở rộng mặt tri thức một chút, còn phải bớt chút thời gian học tiếng Anh cho giỏi, tương lai xuất ngoại thi đấu cũng có thể xài tới được.
Tiểu Tuyết đáp ứng đầy miệng, nói sẽ học thật tốt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

