Diệp Tuệ nói xong thì nhanh chóng dừng lại, mặt mang xin lỗi nói: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, mình không nên nói cái này với cậu.”
Mặt Nhạc Đình Ngọc đã trở nên nghiêm túc lên: “Cậu nói là Tân Bội, con gái của xưởng trưởng Tân sao?”
Diệp Tuệ không nghĩ tới cô ấy cũng quen Tân Bội, gật gật đầu: “Đúng, chính là chị ấy.”
Nhạc Đình Ngọc nắm chặt nắm tay, cắn môi dưới hồi lâu không nói gì.
Diệp Tuệ quan sắt sắc mặt cô ấy một hồi, dè dặt cẩn trọng nói: “Mình không nghĩ tới đối tượng của cậu thế mà là anh ta.
Có mấy lời không biết có nên nói hay không, mình sợ cậu nghe xong sẽ mất hứng.”
Nhạc Đình Ngọc dùng sức chớp mắt mấy cái, mới nói: “Không có gì, cậu nói đi.”
Bởi vì anh mình với Tân Bội yêu đương, Hoàng Hồng Vệ theo đuổi Tân Bội rất lâu mà không đuổi tới được, bởi vì chuyện này mà ghen ghét anh mình, khi đó anh mình đã ngừng lương giữ chức, đi Quảng Châu mua chút vải về bán, Hoàng Hồng Vệ liền đi tố cáo anh mình đầu cơ trục lợi.
Anh mình bị bắt nhốt hơn một tháng, thiếu chút còn bị hình phạt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

