Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hứa Nguyện, nữ, 27 tuổi.
Năm ngày trước, trên đường tới sân bay, cô gặp phải một vụ tai nạn xe nghiêm trọng. Đèn phòng phẫu thuật sáng suốt đêm, may mắn thay, tính mạng không nguy hiểm.
Sau vài ngày hôn mê, Hứa Nguyện tỉnh lại.
Cô cố gắng mở mắt ra, những khuôn mặt lạ lẫm hiện ra trước mắt cô.
Hứa Nguyện cố gắng nhớ lại nhưng toàn bộ đầu ngay lập tức truyền đến cơn đau nhức nhối, đau đến mức cô gần như ngất đi một lần nữa.
Đôi môi khô nứt hơi co giật, cô muốn mở miệng nói nhưng không tìm thấy giọng mình, cổ họng khô rát như sắp bốc khói.
Sau đó cô thấy một người đàn ông trung niên với vẻ mặt tiều tụy, vừa khóc vừa cười vội vã chạy ra ngoài lớn tiếng gọi: “Bác sĩ, bác sĩ…”
Những người còn lại tụ tập lại gần hơn, có người già người trẻ, có nam có nữ.
“…”
Giọng nói của họ hòa lẫn vào nhau, đầu Hứa Nguyện lại bắt đầu nhức.
Cô khẽ nhíu mày.
Còn nữa - "Nguyện Nguyện" là ai?
"Không loại trừ khả năng bệnh nhân bị chấn thương nặng ở đầu, tổn thương mô não dẫn đến tình trạng mất trí nhớ tạm thời. "
Một bác sĩ tóc bạc đứng bên giường bệnh của Hứa Nguyện, giải thích với những người xung quanh.
Người đàn ông trung niên mắt đờ đẫn, dò hỏi: "Vậy bao lâu thì con bé có thể hồi phục trí nhớ?"
"Điều này thì khó nói, nhanh thì vài ngày, chậm thì vài tuần, vài tháng, thậm chí vài năm, phụ thuộc vào thể chất và tình trạng tâm lý của bệnh nhân."
Người đàn ông trung niên ra hiệu cho bác sĩ ra ngoài nói chuyện, cả hai cùng rời khỏi phòng bệnh.
Người phụ nữ trung niên nhẹ nhàng nói với cô: "Nguyện Nguyện, mẹ đây, con còn nhớ mẹ không?"
Hứa Nguyện lắc đầu, thực sự không có ấn tượng gì với người phụ nữ trung niên này.
Người phụ nữ đặt tay lên lưng cô, nhẹ nhàng vuốt ve. Hứa Nguyện cảm nhận được lòng bàn tay run rẩy và trong mắt bà hiện lên nỗi buồn khó tả.
Nhìn ánh mắt của bà, Hứa Nguyện cũng cảm thấy buồn, lòng cô bỗng nhói đau.
Hơi thở trở nên khó khăn, nỗi đau buồn vô cớ và dữ dội lại ập đến, gần như vượt quá khả năng chịu đựng của cô.
Có chuyện gì vậy?
Cô chậm rãi chuyển ánh nhìn sang chỗ khác.
Những người trong phòng đều chăm chú nhìn cô, Hứa Nguyện cảm thấy khó chịu.
Thật kỳ lạ, sao họ lại nhìn mình như vậy?
Chỉ là mất trí nhớ thôi mà, có cần phải như thế không?
Người đã tỉnh lại rồi, sao mọi người nhìn như thể mình đã chết vậy.
Hứa Nguyện hơi bực bội trong lòng.
Bây giờ cô giống như một món đồ triển lãm trong viện bảo tàng, bị mọi người nhìn ngắm mà không có gì để che giấu, cô không thích bị nhìn chằm chằm như vậy.
Nhưng việc mất trí nhớ này nghe có vẻ thật vô lý.
Chuyện này ngay cả trong phim truyền hình hiện nay cũng không thèm làm nữa, sao lại xảy ra với mình.
Hứa Nguyện tuyệt vọng nghĩ.
Đêm đến, trong phòng bệnh chỉ còn lại người đàn ông trung niên và người phụ nữ trung niên. Phòng bệnh im lặng đến chết chóc.
Hứa Nguyện ngồi yên lặng trên giường bệnh, tay phải đặt lên ngón áp út của tay trái, từ từ xoa nhẹ, môi nhợt nhạt.
Sau một lúc lâu, cô cuối cùng cũng hỏi: "Ba mẹ, trước đây con đã xảy ra chuyện gì?"
Mẹ Hứa đang gọt táo, tay run lên làm dao cắt vào ngón tay, máu tươi nhỏ giọt lên quả táo.
Hứa Nguyện không nhận ra, cô cúi đầu chờ câu trả lời.
Ba Hứa khó khăn mỉm cười, giọng nói đầy mệt mỏi nhưng cẩn thận an ủi: "Trên đường đến sân bay, con không may gặp tai nạn xe, bây giờ con đã tỉnh lại rồi, đừng lo lắng nữa."
Cô ngẩng đầu nhìn ông, "Con đi một mình sao"
"Ừ." Ba Hứa gật đầu.
"Ồ."
Mẹ Hứa đột ngột đứng dậy, nói nhanh, "Mẹ đi vệ sinh một lát." Nói xong liền vội vã rời đi.
Ngoài cửa sổ ánh trăng buồn bã, những con côn trùng dưới ánh đèn đường tuyệt vọng đập cánh.
Sau một tháng ở bệnh viện, Hứa Nguyện trở về nhà. Ngôi nhà rất lạ lẫm, cũng rất sạch sẽ, không một hạt bụi, chắc hẳn ba mẹ cô đã về trước để dọn dẹp.
Ngôi nhà ấm cúng, chủ yếu là tông màu ấm, rất hợp với mùa thu này. Ánh nắng qua cửa sổ kính lớn tràn vào nhà, ấm áp và sáng sủa.
Hứa Nguyện nhìn xung quanh, đôi mắt không ngừng quan sát.
"Nguyện Nguyện, con ngồi trên ghế sofa xem tivi một lát, ba mẹ đi nấu ăn cho con nhé." Mẹ Hứa dịu dàng nhắc nhở cô, giọng nói không giấu nổi sự mệt mỏi.
Suốt một tháng này, họ đã chăm sóc Hứa Nguyện rất chu đáo.
"Để con giúp ba mẹ."
Ba Hứa kiên quyết từ chối: "Không được."
Mẹ Hứa nhìn cô đầy yêu thương, khuyên nhủ lần nữa: "Con cứ ngồi trên ghế sofa một lát, ba mẹ làm xong ngay thôi."
Không cãi lại được, Hứa Nguyện đành ngồi trên ghế sofa nhìn ba mẹ bận rộn trong bếp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







