Trong cốt truyện chính, nguyên chủ Giang Dụ vô cùng ngu xuẩn, lúc nào cũng đối đầu với nữ chính Giang Sở Y.
Vì để sắm tốt vai nhân vật này, Giang Dụ coi cái chết chỉ là phù du.
Cái gì xấu thì dành làm, cô không sợ đắc tội với người khác, chỉ sợ người khác mắng mình không đủ tàn nhẫn!
Hiểu lầm? Không cần giải thích!
Bị hãm hại? Càng tốt!
Có chuyện xấu thì nhào vào nhận liền!
Dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Cuối cùng, giữa những tiếng chửi rủa vang trời của hàng vạn người, Giang Dụ đứng trên pháp trường, chuẩn bị nhận án tử hình.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Giang Dụ đứng lên, hệt như một người lãnh đạo đi thị sát dân tình mà nhìn lướt qua đám người bên dưới, rồi mỉm cười gật đầu đầy hài lòng.
Người biết thì hiểu là cô sắp bị xử bắn. Người không biết, còn tưởng là cô vừa đạt được thành tựu tầm cỡ quốc tế nào đó, đang đứng đây chuẩn bị nhận huân chương danh dự.
Thấy Giang Dụ đứng dậy, đám đông bên dưới càng mắng to hơn. Tiếng người ồn ào hỗn loạn, cô cũng chẳng nghe rõ rốt cuộc họ đang mắng gì.
Giang Dụ nghiêng đầu, đưa một tay lên chụm bên tai như muốn khuếch đại âm thanh. Dưới ánh nắng chói chang của mặt trời, chiếc còng màu bạc trên tay cô khúc xạ ra ánh sáng rực rỡ. Cô rất kiêu ngạo mà tỏ vẻ "Tiếng của mấy người chưa đủ lớn, tôi nghe không rõ"!
Mắng chửi đi! Mắng càng ác thì tôi càng vui!
Cô như đang thấy 100 tỷ mọc cánh, lắc lư từng chút một bay về phía mình.
Dân chúng vây xem bên dưới pháp trường nhìn thấy hành động này của cô thì đều ngây người. Chết tới nơi rồi mà còn không biết xấu hổ như vậy sao?
Ngay lập tức, có người đứng ra tổ chức mọi người đồng thanh hô vang khẩu hiệu: “Giang Dụ không biết xấu hổ! Giang Dụ không biết xấu hổ!”
Tiếng hô rung trời lệch đất.
Giang Dụ lười biếng nhìn lướt qua họ, không khỏi cảm thán trong lòng rằng tố chất của dân chúng nơi này quá thấp. Cô đã cho cơ hội rồi, vậy mà họ chỉ biết nói một câu không biết xấu hổ thôi sao?
Cô nâng mắt lên, nhìn về phía phòng quan sát chính nằm dưới đài, đó là nơi cách cô gần nhất, cũng là chỗ dành riêng cho người thân và bạn bè.
Cô xuyên tới nơi này mười năm, không có bạn bè nào cả. Người ngồi ở đó chính là ba mẹ, anh trai và ba nam chính trong sách.
Sáu người, chỉ có đôi mắt của mẹ cô là đang rưng rưng ánh nước, khiến trong lòng Giang Dụ có chút rung động.
Những người còn lại đều nhìn cô với vẻ lạnh lùng, trong mắt chứa đầy hận thù, phảng phất như đang nói cô bị trừng phạt như vậy là đúng tội.
Cô đã quá quen với kiểu ánh mắt này rồi, nên chẳng thấy khó chịu hay đau lòng gì cả.
Giang Dụ mỉm cười tự giễu. Thiết lập nhân vật của cô vốn là như thế, cuối cùng rơi vào kết cục này cũng là đáng đời. Sẽ chẳng có ai thật sự quan tâm đến cô đâu!
Cô còn đang chìm trong suy nghĩ, một giọng nữ lạnh lùng đã đột nhiên vang lên: “Tử hình, chuẩn bị bắt đầu!”
Bởi vì có quá nhiều người vây xem nên cảnh sát phải dùng tới microphone để khuếch to âm lượng.
Hai cảnh sát đi tới siết chặt hai bên sườn Giang Dụ, ép cô quỳ xuống. Cô cảm nhận được có một vật cứng ngắc, lạnh băng đặt lên sau gáy mình, chắc chắn là nòng súng.
Tiếng la của đám người vọt lên đến đỉnh điểm
Giang Dụ mỉm cười, nhắm hai mắt lại.
Lúc cô xem phim, phạm nhân bị chém đầu vào giờ ngọ ba khắc, lúc đao phủ đang nâng đao lên, sẽ luôn có một người cưỡi ngựa chạy băng băng từ xa tới, hô to một tiếng: “Chờ đã, đao hạ lưu nhân!”
Sau đó lấy thánh chỉ mà hoàng đế đã ngự chiếu ra, nói người này không thể giết...
Không thể nào, không thể nào, chuyện này sẽ không xảy ra trên người cô đấy chứ?
Giang Dụ nghiền ngẫm lại mười năm sau khi xuyên tới đây của mình. Mười năm đó! Các người có biết là tôi đã sống khổ sở như thế nào không? Đừng nói là tới bước này rồi còn thất bại trong gang tấc đấy nhé?
Chuyện giết người là cô chính miệng thừa nhận, trên đường không có camera giám sát, lại có rất nhiều nhân chứng tố cáo, nên chắc chắn sẽ không xảy ra sai sót!
Đám người cũng bắt đầu xôn xao, sôi nổi nghị luận xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Giọng nói xa lạ trong hậu trường lại tiếp tục vang lên: “Đêm qua, kỹ thuật “Trích xuất ký ức” đã được ra mắt. Chính phủ quyết định chọn Giang Dụ làm người thí nghiệm đầu tiên cho công nghệ này. Chúng ta sẽ trực tiếp trích xuất và chiếu lại ký ức của cô ta ngay tại pháp trường, rồi mới tiến hành tử hình.”
Tiếng nghị luận của đám người lại lớn hơn.
“Trích xuất ký ức? Cậu đã từng nghe thấy chưa?” Trong phòng quan sát chính, ảnh đế Phó Ngôn Tu hỏi Lệ Cận Minh – tổng tài của tập đoàn niêm yết lớn nhất thành phố Nguyên.
“Nghe rồi, thứ này có thể trích xuất ký ức rồi chiếu lên màn hình, giống hệt như đang chiếu phim vậy.” Lệ Cận Minh trả lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
