[Điên cuồng che mắt!]
Người của Hiệp Hội Bảo Vệ Động Vật đều dựng thẳng người, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào màn hình. Thậm chí còn có hai cô gái đang rưng rưng sắp khóc.
Giang Dụ trở lại phòng của Giang Diệu, thả hamster vào trong lồng sắt, đóng cửa lại.
Cô xử lý đơn giản miệng vết thương của mình, rồi thấy dường như thức ăn của hamster sắp hết.
Xem ra người trong nhà đi quá vội vàng, Giang Diệu còn quên cho hamster ăn.
Cô tìm thức ăn trong phòng Giang Diệu rồi đổ thêm cho nó.
“Tao cho mày ăn, sau này mày không được cắn tao nữa đâu đấy!”
Cô bỗng nhiên nhớ ra trong nhà còn có một con chó đen, cũng không biết nó đã được cho ăn hay chưa.
Vì thế đi xuống tầng một xem.
Xa xa vừa nhìn thấy Giang Diệu, con chó đã theo phản xạ có điều kiện mà sủa như điên. Giang Dụ không hề sợ hãi chút nào, lập tức đi về phía nó.
Con chó thấy cô đi qua thì vội cụp đuôi, không dám sủa nữa.
Trong máy cho ăn tự động trống trơn.
“Nhóm người này đúng là, đi quá vội.” Giang Dụ lẩm bẩm.
Cô tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng tìm được thức ăn cho chó.
“Chúng ta ấy à? Coi như không đánh không quen. Mày sủa tao, tao tát mày, bây giờ lại cho mày ăn, nên sau này mày không được sủa tao nữa đâu đấy.”
Giang Dụ vừa đổ thêm đồ ăn cho chó, vừa nói.
Không đúng, rõ ràng sau đó cô ta đã giết chết Tiểu Ái.
Trước giờ Đại Hắc trong nhà thấy cô ta chưa từng sủa, anh ta còn tưởng Đại Hắc bị cô ta dọa sợ. Tại sao lại thành như vậy chứ?
Lúc ấy Sở Y nói thấy Giang Dụ giết chết Tiểu Ái, anh ta không hề nghĩ ngợi đã tin. Giờ đây xem ra, chẳng lẽ là Sở Y nói dối?
Không, không có khả năng. Sở Y là cô gái hiền lành tốt bụng. Chuyện cầu thang chỉ là vì Giang Dụ vừa trở về, con bé có hơi kích động mà thôi. Con bé sẽ không lừa anh ta. Tuyệt đối sẽ không.
Mẹ Giang nhìn một màn trước mặt, cũng im lặng rất lâu.
“Không phải đã nói là con bé giết chết hamster của con sao? Không phải đã nói là nó ngược đãi động vật à? Mẹ thấy Dụ Nhi là cô bé khá tốt mà, có phải là có hiểu lầm rồi không?”
Ba Giang ở bên cạnh nói: “Sở Y tận mắt nhìn thấy còn có thể là giả sao? Bà không thể không tin đứa con gái mà mình đã nuôi nấng nhiều năm được.”
Mẹ Giang không nói tiếp. Đứa con gái đã nuôi dưỡng nhiều năm?
Nhưng Dụ Nhi mới là con gái ruột của bà ta. Sở Y chỉ là ôm sai...
Giang Uy nói cứ như Dụ Nhi không phải con gái của ông ta, Sở Y mới phải vậy. Điều này khiến trong lòng bà ta có hơi khó chịu.
[Giang Dụ cũng khá tốt mà. Hamster cắn cô ấy, cô ấy còn cho nó ăn.]
[Hóa ra trước đây Giang Dụ là một cô gái tốt như vậy.]
[Nhưng vì sao này này lại biến thành bộ dạng như thế? Sao lại ngược đãi nhiều động vậy như vậy?]
Giang Dụ chơi với chó đen một lát rồi đứng lên đi về phía cầu thang.
Mục tiêu tiếp theo, phòng rượu dưới tầng hầm!
Lão Giang ơi lão Giang, đống rượu kia bỏ không như vậy mà ông không thấy lãng phí à? Dù sao tôi cũng là con gái ruột của ông, tôi uống cũng không khác gì ông uống.
“Từ từ, nó đang đi đâu vậy?” Giang Uy trước màn hình có một dự cảm xấu.
“Ặc, hình như là, phòng rượu dưới tầng hầm?” Mẹ Giang hỏi.
Giang Dụ đẩy cửa phòng rượu dưới tầng hầm ra.
[Trời ạ, định vào phòng rượu sao?]
[Nghe nói phòng rượu của nhà họ Giang là có một không hai ở Thành phố Nguyên, bên trong chứa rất nhiều rượu quý! Cảm ơn chị Dụ, cuối cùng cũng được nhìn thử một lần rồi!]
[Chị Dụ muốn làm gì? Đừng nói là định đại náo phòng trữ rượu đấy nhé? Xưa kia có Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, ngày nay có Giang Dụ đại não phòng trữ rượu!]
Ánh vào mi mắt mọi người chính là đủ loại rượu, muôn màu muôn vẻ.
Kiếp trước, tuy Giang Dụ rất xuất sắc, nhờ vào sự nỗ lực của bản thân mà có được thu nhập đáng kể, nhưng cô không xuất thân từ danh môn vọng tộc, hoàn cảnh gia đình khi còn nhỏ cũng chẳng khá khẩm gì.
Những chai rượu ở đây, phần lớn cô chưa từng thấy qua. Trên nhãn chai còn có rất nhiều chữ mà cô không biết là ngôn ngữ nước nào, Giang Dụ hoàn toàn không đọc hiểu nổi.
Thấy Giang Dụ đưa tay đẩy cánh cửa phòng rượu ngầm, Giang Uy bất giác thấy tim mình treo lơ lửng.
Bên trong đó toàn là những chai rượu quý mà ông ta nâng niu suốt mấy chục năm trời!
Nhiều chai trong số đó là ông ta bắt đầu sưu tầm từ thời còn rất trẻ, còn có vài chai là ông ta cất công săn được ở các buổi đấu giá hay triển lãm rượu đẳng cấp quốc tế.
Những chai rượu này, bình thường Giang Uy đến uống còn tiếc, có khách quý đến nhà cũng không nỡ mang ra đãi, lại càng không chia cho người nhà.
Dù vậy, ông ta vẫn thường xuyên xuống phòng rượu ngắm nghía một chút cho thỏa lòng, nhưng số lượng rượu trong đó thật sự quá nhiều, ông ta cũng không thể kiểm soát hết được. Giang Dụ có từng động vào hay không, ông ta cũng không dám chắc.
Ông ta chỉ có thể âm thầm cầu nguyện trong lòng, mong là Giang Dụ chỉ tò mò bước vào nhìn chơi một chút, chứ chưa đụng đến gì cả.
Nhưng bên trong, Giang Dụ lại đang rất thoải mái chọn rượu.
Mao Đài 20 năm? Mở một chai!
Lafite 1982? Mở một chai!
Rượu phiên bản giới hạn từ nhà rượu nổi tiếng Anh quốc? Mở nốt luôn!
Sau khi mở liên tục tám chai, cuối cùng Giang Uy đã không thể ngồi yên được nữa.
“Nghiệt súc, nghiệt súc! Sao tao lại sinh ra cái thứ súc sinh như mày chứ!” Giang Uy dùng một tay ôm ngực, một tay chỉ vào màn hình hét lên.
Ông ta cảm giác như cả người mình sắp nức ra rồi, lồng ngực nặng nề tới mức không thở nổi, trái tim run rẩy, tức muốn nổ phổi.
“Ba, ba đừng kích động... Chỉ là mấy chai rượu mà thôi...” Giang Diệu nhìn thấy dáng vẻ phẫn nộ của Giang Uy thì luống cuống tay chân an ủi.
“Mấy chai rượu... Mà thôi?” Giang Uy chậm rãi quay đầu nhìn Giang Diệu: “Mày có biết đó là rượu gì không?”
“Lafite 82 đó!”
“Còn có chai kia, là tao tự mình ngồi máy bay sang tận Tây Ban Nha, bỏ ra 5 triệu đấu giá từ hoàng gia mang về...”
“Giang Dụ! Tao muốn giết mày!”
Ông ta quay phắt lại, mắt đỏ bừng nhìn chằm chằm Giang Dụ. Đối diện, Giang Dụ vẫn rất hòa nhã gật đầu, mỉm cười với ông ta, khiến Giang Uy tức đến nỗi gần như hộc máu.
Giang Diệu nhìn bộ dạng của ba Giang thì có hơi chột dạ.
Thật ra, anh ta cũng đã từng làm việc này.
Chẳng qua một lần anh ta chỉ dám mở một chai Mao Đài, uống thử một hớp rồi phát hiện bên trong toàn là nước, nghĩ thầm không ngờ ba lại mua trúng rượu giả.
Nhưng anh ta không dám nói cho ba biết. Dù sao ba cũng không thích anh ta, nếu biết anh ta lén uống trộm rượu, chắc chắn sẽ càng không thích hơn.
Từ từ, Giang Diệu đột nhiên cảm thấy chai Mao Đài mà Giang Dụ đang cầm kia rất quen mắt.
Không lẽ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)