Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
1.
Sau khi tắt đèn, Lâm Lệ lại ngồi trước chiếc đèn ngủ nhỏ của mình, sau đó tỉ mẩn thoa một lớp kem dưỡng da dày lên mặt.
Nhìn thấy hình ảnh người đàn ông xuất hiện trong gương, tôi sợ hãi đến mức phải bịt miệng, đồng thời run rẩy đăng chuyện này lên mạng.
"Ting ting".
Tiếng thông báo điện thoại đột nhiên vang lên, khiến tôi giật mình, vội vàng trùm chăn kín đầu.
Mở tin nhắn ra, thì ra bài đăng của tôi đã nhận được vô số bình luận.
[Chắc bạn hoa mắt thôi?]
[Bạn học trường đại học vô danh nào vậy? Dưới tác động của ánh sáng, tầm nhìn của con người sẽ bị bẻ cong, từ đó tạo ra sự khác biệt về thị giác, đây là kiến thức vật lý cơ bản mà.]
[Em gái ơi, xem ra em đói thật rồi, muốn gì thì cứ kết bạn với anh, số Wechat của anh là...]
[Cô ta đang thả thính đấy, hơn nữa chắc còn thuộc loại 'bay' toàn quốc, anh em giải tán đi.]
...
Càng đọc, tôi càng tức giận, bởi vậy mà nỗi sợ hãi ban nãy cũng tan biến, tức thì đáp trả một câu gay gắt.
[Tôi thả thính cái con khỉ, ăn nói xà lơ thì về nhà nhờ bố mẹ dạy lại đi.]
Đang định trả lời tiếp thì bỗng nhiên lại có một tin nhắn khác hiện lên, một người dùng tên Ngọc Sơn Chân Nhân bình luận.
[Tôi dám chắc, bạn cùng phòng của cô là quỷ, thêm Wechat của tôi, tôi kể chi tiết cho.]
Tôi vừa nhìn thấy là bực mình, lập tức trả lời ngay.
[Tôi thêm cái ông nội anh, trò tán gái của anh cũ rích quá rồi.]
[Cô đừng vội, nghe tôi nói xong rồi mắng cũng chưa muộn, “kem dưỡng da” mà bạn cô dùng chắc chắn không phải “kem dưỡng da” bình thường, mà là “dầu từ xác chết” đấy!]
Đọc đến đây, tôi chợt sững người. Quả thực, cái lọ đựng kem dưỡng của Lâm Lệ là một bình gốm sứ mờ, không có nhãn mác, dưới ánh đèn lại ánh lên chút sắc hồng từ trong ra ngoài.
[Loại dầu xác này có một mùi hương khác lạ, tuy nhiên phải đến gần mới ngửi thấy.]
[Cô bật camera lên cho tôi xem, tôi dám chắc đó là 'Song Thân Quỷ' đang dùng dầu xác để trấn áp dương hồn trên người, nếu không cô ta sẽ biến thành một quái vật nửa nam nửa nữ.]
Đối phương vừa nhắc đến bật camera, tôi ngay tức khắc cảnh giác. Mấy người này, vì muốn tán gái, đúng là không từ thủ đoạn nào.
[Anh cút càng xa càng tốt, tôi thà tin là do ánh sáng gây ra ảo giác, chứ không bao giờ tin lời ma quỷ của anh.]
[Đừng vội, Song Thân Quỷ mất cân bằng âm dương, ắt hẳn phải dùng âm khí của phụ nữ để bù đắp, tuyệt đối đừng động vào đồ của cô ta...]
Tôi chẳng buồn nghe anh ta nói nhảm, lập tức thoát khỏi diễn đàn.
Vừa tắt điện thoại, lúc đôi mắt dần quen với bóng tối, tôi hoảng hốt phát hiện Lâm Lệ đang đứng ngay trước giường mình.
2.
"Tuệ Nhi, sao cậu còn chưa ngủ? Thức khuya nghịch điện thoại không tốt cho da đâu, hay là cậu thử dùng cái này của tôi xem."
Lâm Lệ vừa nói xong thì lập tức đưa cái bình gốm sứ kia đến trước mặt tôi.
"Tôi không cần đâu, cảm ơn cậu, tôi không...".
Tôi nắm chặt cái bình gốm lạnh lẽo trong tay, bất chợt nhớ đến lời người kia nói về dầu xác, toàn thân toát mồ hôi lạnh.
Suy nghĩ một lát, tôi lập tức mở điện thoại ra xem lại tin nhắn của người kia.
Thì thấy phía sau có viết "tuyệt đối đừng động vào dầu xác của cô ta".
Vậy bây giờ tôi có được tính là đã chạm vào không, hơn nữa chạm vào rồi thì sẽ thế nào?
Tôi ngay lập tức gửi một tin nhắn đi.
[Chạm vào rồi thì sẽ ra sao?]
Tuy nhiên, tin nhắn gửi đi rồi mà bên kia mãi chẳng thấy hồi âm, trong phòng chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở đều đều của các bạn cùng phòng.
Trong lúc chờ đợi tin nhắn, tôi bỗng nhớ ra người kia có nói, dầu xác sẽ có một mùi hương khác lạ, ngửi thử chẳng phải sẽ biết ngay sao.
Thế là, tôi lấy hết can đảm nhặt cái bình đó lên, tay còn lại đặt lên cái nút bằng vải xanh xám đậm chất dân tộc kia.
Ngay khi tôi chuẩn bị rút nút ra, thì bỗng nghe thấy một tiếng "ting".
Biết là anh ta đã trả lời tin nhắn, tôi vội vàng mở điện thoại ra, chỉ thấy trên đó viết.
[Song Thân Quỷ rất cần âm khí của phụ nữ để cân bằng dương khí, nếu bôi dầu xác lên mặt, chỉ cần ba lần liên tiếp, nó sẽ lột được nguyên vẹn da mặt của cô dán lên mặt nó.]
[Trên người phụ nữ có ba nơi chí âm, nó sẽ từ từ hút cạn cô. Cuối cùng, nó sẽ biến thành cô và bước vào một vòng luân hồi mới.]
Đọc đến đây, tôi sợ đến mức tay run lên, làm rơi cả điện thoại.
Đang định nhặt điện thoại lên thì lại ấn nhầm vào cái bình, vô tình làm nút bình rơi ra.
Vì người kia nói phải để gần mũi mới ngửi thấy mùi hương lạ, tức là có thể ngửi được.
Thế là, tôi gắng gượng lấy can đảm đưa cái bình đến trước mũi.
Vừa ngửi, tôi không khỏi mắng.
"Tiên sư bố anh, đùa tôi à, làm gì có mùi hương lạ nào, căn bản là không có mùi gì cả."
Ngay tức khắc tôi cầm điện thoại lên định mắng cho người kia một trận.
Vừa mở điện thoại, thì lại nhận được một tin nhắn.
[Đừng đánh giá thấp trí thông minh của quỷ.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
