Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cơn đau tận sâu trong tủy dần trở nên tê dại, mùi kim loại trộn lẫn với máu cũng mờ nhạt theo, ánh sáng chói lóa như nước chảy rút đi. Tất cả những kỳ quái hoá thành tầng tầng lớp lớp, nứt ra rồi biến thành hiện thực, tập hợp thành một căn phòng màu trắng.
"Đưa hồ sơ bệnh án của cậu đây."
Cảm giác đau đớn tràn ngập trong não, lượng thông tin khổng lồ từng chút ập tới. Cậu cố chịu đựng cơn đau đầu nhìn xung quanh để đánh giá mọi thứ, đây không phải là phòng bảo trì ở căn cứ KID, không có đồng nghiệp, cũng không có máy móc cần sửa chữa khẩn cấp......
Hình như cậu đã được bác sĩ đưa đến trung tâm y tế.
Nhưng đây là đâu? Phòng kiểm tra Cơ giáp sư?
Trong phòng khám rộng lớn với màu trắng đơn giản, có hai con robot thông minh đứng cạnh đó, cách không xa hiện dòng chữ "Phòng khám cơ giáp sư". Ánh mắt của Ứng Trầm Lâm tập trung về nơi xa, dần dần cậu nhìn thấy có người đứng cạnh mình, hình như ở đầu bàn bên kia còn có một người mặc áo khoác trắng quay lưng về phía cậu.
Không lâu sau, cái người mập mạp đứng bên cạnh đột nhiên quay đầu lại, là một gương mặt quen thuộc nhưng lại xa lạ.
Ứng Trầm Lâm không nói gì.
Kể từ khi giải nghệ rồi tàn phế, cậu đã không còn đến phòng kiểm tra cho cơ giáp sư nữa.
Trong phòng khám chỉ có hai người đang ngồi, cái người hơi mập gọi Ứng Trầm Lâm mấy lần đều không nhận được phản hồi, cậu ấy nhận thấy sắc mặt cậu tái nhợt, trên trán lấm tấm mồ hôi.
"Sao cậu đổ mồ hôi nhiều thế, không có vấn đề gì chứ?"
"Trầm Lâm!? Trầm Lâm, cậu có nghe thấy gì không?"
Đầu Ứng Trầm Lâm có chút đau nhức, theo bản năng muốn điều chỉnh xe lăn, nhưng đột nhiên lại chạm một thứ khác, liền mất thăng bằng ngã rầm một cái ra phía sau.
Thắt lưng và chân truyền đến một trận đau đớn, Ứng Trầm Lâm hoảng hốt nhìn hai chân mình, cơn đau khi ngã xuống giây lát liền quét sạch sương mù trong đầu cậu, ký ức hỗn loạn cũng dần hiện rõ.
"Trầm Lâm!"
Chân của mình......? Ứng Trầm Lâm quay đầu lại, nhìn thấy một khuôn mặt mập mạp vô cùng khẩn trương.
Chàng mập đang lo lắng nhìn cậu: "Cậu không sao chứ!? Tại sao sau khi kiểm tra xong vẫn còn đờ đẫn như vậy?"
Ứng Trầm Lâm nhìn về phía chàng trai cạnh mình, lục tìm lại những ký ức xa xăm trong trí nhớ về vẻ ngoài trẻ trung của người này: "...... Tuân Bảo?"
Lần cuối cùng cậu và Tuân Bảo gặp nhau đã là 5 năm về trước rồi, người này không thể có khả năng xuyên qua thiên hà xuất hiện trước mặt cậu, càng không thể...... trở nên trẻ trung như vậy được.
Tuân Bảo thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng trả lời rồi, vừa nãy nói chuyện cậu thèm để ý đến tôi gì cả."
Cậu ấy muốn kéo Ứng Trầm Lâm đứng dậy nhưng lại thấy đối phương chẳng hề nhúc nhích: "Trầm Lâm?"
Ứng Trầm Lâm nhìn hai chân mình: "...... Tôi không đứng lên được."
Tuân Bảo quay người lại hét lớn: "Bác sĩ ——!"
Ứng Trầm Lâm cúi đầu nhìn bàn tay mình, ánh mắt quét qua đường chỉ tay trong lòng bàn tay, cho đến khi dừng lại ở cánh tay phải còn nguyên vẹn, không chút sứt mẻ.
Những đường gân ẩn hiện trên mu bàn tay, khớp xương rõ ràng...... và một đôi chân khỏe mạnh.
Đáy quần sờ vào mềm mại, không có một chút cứng ngắc và lạnh lẽo của máy móc.
Tiếng bước chân rần rần, Ứng Trầm Lâm có chút hoảng hốt khi được Tuân Bảo kéo lên, Robot AI và bác sĩ hớt hải chạy vào, âm thanh xung quanh đột nhiên trở nên inh ỏi.
"Trầm Lâm?" Tuân Bảo không yên nhìn cậu: "Cậu không sao chứ? Có nghe thấy tôi nói gì không??"
Ứng Trầm Lâm thanh âm khàn khàn: "Tôi không sao hết."
Bác sĩ vuốt màn hình ảo, liên tục xác nhận thông tin hồ sơ bệnh nhân để kiểm tra sức khỏe, Ứng Trầm Lâm quan sát mọi thứ xung quanh rồi nhìn thấy thông tin bệnh án của chính mình trên bảng thông tin hồ sơ bệnh.
[ Ứng Trầm Lâm. Nam. 18 tuổi. ]
18 tuổi, Thiên hà năm 1245......12 năm trước.
Tuân Bảo nhìn Ứng Trầm Lâm, rồi lại nhìn sang bác sĩ bên cạnh, cậu ta cùng Ứng Trầm Lâm đến đây để kiểm tra sức khoẻ định kỳ dành cho các cơ giáp sư khi đến tuổi thành niên, sau khi kiểm tra xong thì đang đợi kết quả xác nhận của bác sĩ, ai biết được Ứng Trầm Lâm đột nhiên liền trở nên kỳ quái, túa ra một tầng mồ hôi nhưng lại chẳng nói năng gì, hỏi gì cũng không đáp...... và giờ thì đến chân cũng không đi nổi luôn.
Lúc lâu sau, bác sĩ cuối cùng cũng dời sự chú ý ra khỏi bệnh án, lông mày nhíu chặt: "...... Trường hợp này có hơi đặc biệt, cần phải kiểm tra lại thêm lần nữa."
Tuân Bảo đột nhiên có chút khẩn trương: "Có vấn đề gì vậy bác sĩ?"
"Cơ giáp sư thường xuyên tiến hành kết nối thần kinh với cơ giáp, vấn đề có thể nằm ở đây." Bác sĩ chú ý tình trạng của Ứng Trầm Lâm, gọi robot hỗ trợ đến, sau đó liên lạc với các phòng khám khác: "Để đảm bảo an toàn, tôi sẽ làm xét nghiệm sàng lọc gen di truyền."
Ứng Trầm Lâm ngồi trên xe lăn, đi theo robot làm kiểm tra lại một lần nữa, cậu nhìn khung cảnh vừa lạ vừa quen thuộc này, khi đi ngang qua một phòng khám nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên tấm gương, tuổi trẻ non nớt, tứ chi lành lặn...... Đây chính là dáng vẻ năm 18 tuổi của cậu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)