Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kỳ Thi Tuyển Sinh Đại Học Toàn Cầu Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Tuyết đã rơi bốn tiếng đồng hồ, không có dấu hiệu sẽ ngừng.

Đây là một căn nhà gỗ hoang trên núi, tường treo đầy dụng cụ săn bắn, giữa phòng đặt một chiếc bàn gỗ dài đã bị mối mọt, xung quanh bàn ngồi kín người, già trẻ gái trai đều có, còn xen lẫn một người nước ngoài.

Trong nhà rất lạnh, ai nấy đều co ro, mặt mày ủ rũ, nhưng chẳng ai đứng dậy nhóm lửa, bởi vì chiếc radio kiểu cũ đặt trên bàn đang phát ra tiếng nói.

[Bây giờ là 17:30 theo giờ Bắc Kinh.]

[Còn 30 phút nữa là đến giờ thi, xin thí sinh mau chóng vào phòng thi.]

Giọng nói trong radio khàn khàn, kèm theo tiếng điện lưu đặc trưng của thập niên 50, không biết mệt mỏi mà lải nhải như ma quỷ.

Đây đã là lần thứ hai nó phát thông báo, lần đầu là ba tiếng trước, nói rằng [Chào mừng đến với phòng thi số 003712], câu đó đã dọa một bà lão ngất xỉu ngay tại chỗ, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.

Còn một người khác không chịu nghe lệnh, định mạnh tay tháo chiếc radio… vừa tháo xong hộp pin thì như bị nhập, lao ra ngoài, năm phút sau thi thể hắn cùng tuyết trên mái nhà trượt xuống.

Từ đó, không ai dám chạm vào thứ này nữa.

[Xin thí sinh chưa vào phòng thi mau chóng vào ngay, tuyệt đối đừng lang thang bên ngoài.]

Cả đoạn thông báo được lặp lại ba lần, trong nhà im phăng phắc như chết.

Mãi sau, có người khẽ hỏi:

— Lại ra lệnh nữa rồi… Làm sao bây giờ? Sao nó biết có người đang ở bên ngoài?

Mọi người sắc mặt khó coi, không ai trả lời.

Lát sau, người ngồi ở đầu bàn sốt ruột hỏi:

— Vậy rốt cuộc là ai chưa vào?

Người này để kiểu tóc vàng hoe xoăn nhẹ như lông gà, dáng người gầy, chiều cao trung bình. Hai cánh tay xăm kín hình như sở thú thu nhỏ, không rõ là lừa hay chó, nhưng nhìn cũng đủ dọa người.

Người bên cạnh rụt cổ, đáp:

— Lão Vu.

— Lão Vu nào?

— Cái ông vừa vào cửa đã ói, mang theo con trai với thằng cháu ấy.

Người trả lời liếc về phía tường, cẩn thận ra hiệu “im lặng”.

Ở bên tường có một chiếc ghế sô-pha cũ nát, trên đó nằm chính là người cháu.

Đó là một thanh niên tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, dáng cao, gương mặt nổi bật. Khi chống tay vào khung cửa bước vào, cúi đầu tránh, cả người hòa cùng cảnh tuyết trắng và rừng tùng sau lưng thành một bức tranh. Nhưng từ lúc vào đến giờ, anh vẫn cau mặt, toát ra vẻ kiêu ngạo.

Theo lời Lão Vu người say rượu hay lảm nhảm về sổ hộ khẩu, thì cháu trai tên là Du Hoặc.

— Nó mới về nước chưa đầy hai tháng, tranh thủ nghỉ lễ Quốc khánh đến Cáp Nhĩ Tân thăm tôi. Sáng mai tôi định tiễn nó ra sân bay… Ai ngờ… cũng tại tôi! Không biết giữ mồm giữ miệng!

Một bữa rượu tiễn đưa khiến Lão Vu say khướt, lợi dụng đêm khuya vắng người mà loạng choạng giữa đường.

Trên vỉa hè trước bệnh viện nhi, chẳng biết ai để một đống giấy tiền vàng mã. Khi lảo đảo qua đó, Lão Vu mất thăng bằng, giẫm lên đống giấy bạc, rồi trời đất quay cuồng, cả con trai lẫn cháu trai đều bị “đóng gói” đưa đến đây.

Lúc vào căn nhà này, ông vẫn chưa hết cơn chóng mặt, vừa vào đã “ọe” một cái, nôn đầy người Du Hoặc. Nôn xong thì ông tỉnh hẳn rượu, sợ hãi không dám nói với cháu câu nào.

Những người đến đây đều là ban ngày ban mặt gặp chuyện ma quái, chẳng ai có chuẩn bị gì. Chỉ có Mike — ông Tây kia — là trong ba lô mang theo một bộ quần áo sạch.

Du Hoặc thay đồ xong thì tránh xa mọi người, cuộn mình trên sô-pha không nói gì nữa, dường như ngủ rồi.

“Gần 6 giờ rồi… lão Dư đó có khi nào…”

Cộp! Cộp! Cộp!

Chưa kịp nói hết câu, cửa nhà đã bị đập mạnh.

Mọi người giật mình, trừng mắt nhìn sang. Trên cửa sổ, lớp tuyết bị ai đó lau đi, khuôn mặt to bè của lão Dư dán sát vào tấm kính, dùng khẩu hình khoa trương nói:

“Là tôi đây, mở cửa đi.”

Mọi người đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

May quá, kịp về trước 6 giờ, không mất mạng.

Hai người tuyết vừa bước vào chính là lão Vu và con trai ông, Vu Văn.

“Bên ngoài thế nào rồi?” mọi người vội hỏi.

Lão Vu đứng tại chỗ run rẩy một lúc, ra sức xoa mặt mình, rồi vỗ vỗ con trai, cuối cùng cũng ấm lên được chút:

“Tôi đi một vòng lớn, vô ích! Bất kể đi hướng nào, chưa đến mười phút là y như rằng lại thấy cái nhà rách này chắn trước mặt, không thoát ra nổi!”

“Có ai không? Hoặc là nhà khác?”

Lão Vu ủ rũ đáp:

“Không có, đừng mơ nữa.”

Cả đám người lập tức hiện rõ vẻ tuyệt vọng.

Điện thoại không có tín hiệu, thời gian loạn xạ, cây cối giống hệt nhau, chẳng phân được đông tây nam bắc, chẳng có gì cả.

Đó chính là tình cảnh hiện tại của họ.

À, còn một cái radio, suốt ngày ồn ào bắt người ta… thi cử.

Thi cái con khỉ!

Chân lão Vu vừa bước qua cửa, radio đã phát ra tiếng rè rè.

Chỉ một buổi chiều thôi cũng đủ để mọi người hình thành phản xạ có điều kiện. Cả đám lập tức im bặt, nhìn chằm chằm vào radio.

【Tất cả thí sinh vào phòng, sau đây là nội quy phòng thi.】

Lão Vu và Vu Văn vừa mới bước vào liền nuốt nước bọt cái ực.

【Kỳ thi phải được tiến hành trong thời gian quy định.】

【Sau khi kỳ thi chính thức bắt đầu, thí sinh không được vào phòng thi. Trong lúc thi không được tự ý rời khỏi, nếu có tình huống khẩn cấp phải rời đi thì phải có giám thị đi cùng.】

【Ngoại trừ thi mở sách, cấm sử dụng điện thoại hay các thiết bị liên lạc, thí sinh tự giác tắt nguồn.】

【Thi theo hình thức tính điểm theo mốc, đáp án phải viết trên phiếu trả lời quy định (trừ trường hợp đặc biệt), nếu không sẽ bị hủy.】

Radio đọc xong, lại trở về yên tĩnh.

Một lát sau, trong phòng liền “oà” lên tiếng bàn tán.

“Giám thị là ai?”

“Còn thi mở sách nữa à?”

“Phiếu trả lời là cái gì?”

“Còn nghiên cứu với chả nghiên cứu, mấy người điên rồi à?”

Gã xăm trổ đang nghịch con dao đa năng Thụy Sĩ, không biết đang nghĩ trò gì.

“Không thì làm gì?” Người phụ nữ mang thai, mắt vẫn còn sưng vì khóc, khẽ nói:

“Đừng quên trước đó…”

Cô ta chỉ lên nóc nhà.

Gã xăm trổ nhớ tới cái xác đó, sắc mặt cũng tái đi. Hắn sững lại một lát, cuối cùng chấp nhận hiện thực, cầm con dao ra hiệu:

“Nhóc con.”

Vu Văn nhìn quanh, rồi chỉ vào mũi mình:

“Anh… gọi tôi?”

“Đúng, là cậu, lại đây, ngồi đây.” Gã xăm trổ vỗ vỗ chỗ trống gần hắn nhất.

“Tôi mẹ nó…”

Vu Văn quay sang nhìn anh trai, phát hiện anh vẫn chết dí trên cái ghế sô-pha rách. Biết điều, cậu nuốt mấy lời chửi xuống, nói:

“Tôi 18 rồi.”

Hơn nữa, gã xăm trổ này nhiều nhất cũng chỉ hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, lấy tư cách gì gọi người khác là nhóc con.

“Gọi thế nào không quan trọng!” Gã xăm trổ hơi mất kiên nhẫn,

“Qua đây, tôi hỏi, cậu là học sinh à?”

Vu Văn: “Chắc vậy.”

Gã xăm trổ nhíu mày:

“Cậu biết thi không?”

Lão Vu lập tức đáp theo phản xạ:

“Nó biết chứ! Nó lớn lên nhờ thi mà!”

“Bố im đi.” Vu Văn chẳng bao giờ khách khí với ông bố nát rượu.

Nhưng vừa mắng bố xong, quay lại đã thấy mọi người trong phòng đều nhìn cậu chằm chằm đầy mong đợi.

Vu Văn: “…”

Cậu cân nhắc từ ngữ, nói:

“Tháng 6 tôi vừa thi xong đại học, chơi bời ba tháng rưỡi rồi… ừm, giờ chắc… không giỏi thi cử nữa đâu.”

Người phụ nữ bụng bầu đã hoảng cả buổi chiều, cố nở nụ cười với cậu:

“Thế vẫn hơn bọn chị. Cậu mới ba tháng, bọn chị quên sạch lâu rồi.”

“Không phải…” Vu Văn thấy chuyện này hơi lố bịch, đến mức quên cả sợ:

“Mấy người không đọc tiểu thuyết hay xem phim à? Thi cử lúc gặp ma quỷ thì sao có thể là thi thật? Chắc chắn chỉ là một cách nói khác thôi!”

“Là nói khác cho cái gì?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc