Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kinh Hoàng! Bà Mẹ Độc Ác Lại Là Tổ Sư Huyền Học Chương 10: Thế Giới Của Hai Người

Cài Đặt

Chương 10: Thế Giới Của Hai Người

“Sao có thể chứ.” Chu Độ nói, “Mẹ, con còn có việc, cúp máy trước đã, có gì tối con về rồi nói tiếp.”

“Được.” Chu mẫu đáp.

Sau khi cắt điện thoại, Chu Độ cất điện thoại đi, ánh mắt dừng lại trên người Chu Tiện, “A Tiện, em…”

Chu Tiện xua tay, “Em thì sao chứ, cho dù chúng ta không có quan hệ huyết thống, anh vẫn là anh ruột của em, sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà thay đổi.”

Khóe môi Chu Độ cong lên, “Ừ, đúng vậy.”

Anh lại quay sang nhìn Lê Chi, thẳng thắn nói:

“Lê tiểu thư, tôi xin lỗi vì trước đó đã có những suy đoán ác ý về cô.”

Lê Chi nhướng mày, ánh mắt nhìn anh nhiều thêm một tia tán thưởng, “Không sao, đó cũng là tâm lý thường tình.”

“Hả?” Chu Tiện nhìn Chu Độ rồi lại nhìn Lê Chi, vẻ mặt khó hiểu, “Anh, anh đã suy đoán ác ý gì về Lê đại sư vậy?”

“Anh tưởng cô ấy là kẻ lừa đảo, chuyên lừa những người đầu óc đơn giản như em, đang dùng một kiểu ‘bẫy giết heo’ mới để lừa tiền em.” Chu Độ giải thích.

“Không phải chứ! Sao em lại đầu óc đơn giản được! Em là đã kiểm chứng rồi mới tin Lê đại sư là đại sư thật mà!” Chu Tiện lập tức phản bác.

“Vậy thì cố gắng thông minh hơn chút đi.” Chu Độ nói.

Khóe miệng Chu Tiện giật giật, “Anh rốt cuộc là đang khen em hay chê em vậy?”

“Đương nhiên là khen.” Chu Độ đáp.

“Ha ha, sao em chẳng tin chút nào.” Chu Tiện dừng lại một chút, bỗng nhớ ra điều gì đó, mở miệng hỏi:

“À đúng rồi, anh, Đại Chanh Tử sao rồi? Có ổn không?”

“Yên tâm đi, ăn uống, đi vệ sinh, ngủ nghỉ đều bình thường.” Chu Độ nói.

Chu Tiện gật đầu, “Vậy thì tốt rồi, em còn sợ nó lo cho em đến mức ăn không ngon ngủ không yên.”

“Cũng chưa đến mức đó.” Chu Độ thu lại ánh nhìn, rồi quay sang Lê Chi, cuối cùng ánh mắt dừng trên cậu bé vẫn luôn im lặng ngồi bên giường bệnh, “Lê tiểu thư, đây là em trai cô sao?”

Nghe vậy, Lê Yến Kinh khẽ nhíu mày, ly hôn?

Cậu nhớ rất rõ, trước đây khi Lê Chi mất kiểm soát cảm xúc, đánh mắng cậu, từng nói cậu là đứa con hoang, ngay cả bản thân cô cũng không biết người đàn ông khiến cô mang thai là ai.

Vậy cô ly hôn với ai?

Lê Yến Kinh ngẩng đầu nhìn Lê Chi, ánh mắt dò hỏi xem cô có phải lại đang lừa người hay không.

Lê Chi không đáp lại ánh mắt ấy, chỉ đưa tay xoa đầu cậu, rồi nói với Chu Độ:

“Đúng vậy, tôi không có chồng.”

Chu Độ nghĩ hai mẹ con họ cũng không dễ dàng gì, huống chi lại bị thương nặng như vậy, bên cạnh không có người lớn chăm sóc thì sao được, liền lên tiếng:

“Lê tiểu thư, hay là để tôi giúp cô tìm một hộ lý? Như vậy cũng có thể giúp cô chăm sóc con trai.”

“Không cần đâu.” Lê Chi lắc đầu, “Con trai tôi có thể chăm sóc tôi.”

“À…” Ánh mắt Chu Độ dừng lại trên người Lê Yến Kinh cậu bé chỉ cao hơn giường bệnh một chút trong lòng không khỏi hoài nghi cô có phải đang nói đùa hay không.

Lê Chi nhìn ra suy nghĩ của anh, nói tiếp:

“Tôi không nói đùa, con trai tôi rất biết chăm sóc người khác, đừng xem thường nó.”

Cô dừng một chút rồi nói thêm:

“Hơn nữa tôi cũng không thích để người lạ chăm sóc, tôi xin nhận tấm lòng của anh.”

“Anh, đây chính là con trai hệ cha đó.” Chu Tiện cười nói.

Chu Độ liếc cậu một cái, “Lê tiểu thư có con trai chăm sóc, còn em thì không, cho nên em chắc chắn cần hộ lý.”

“Cũng đúng.” Chu Tiện gật đầu, “Vậy lát nữa anh đi nhớ tìm giúp em một người nhé.”

“Được.” Chu Độ đáp.

……

Không lâu sau khi Chu Độ rời đi, đã có một dì hộ lý tới.

Lê Chi nghĩ mình còn phải livestream, trong phòng bệnh lại thêm người ngoài thì rõ ràng không tiện, một chút riêng tư cũng không có.

Đúng lúc có y tá bước vào, cô liền đề nghị đổi sang phòng bệnh một người.

Nghe vậy, Chu Tiện không nhịn được hỏi:

“Không phải chứ Lê đại sư, sao đột nhiên cô lại muốn đổi phòng bệnh?”

“Không tiện, người quá đông.” Lê Chi mỉm cười nhẹ, “Tôi vẫn thích thế giới chỉ có hai mẹ con hơn.”

Chu Tiện bĩu môi, cũng không ép buộc, “Thôi được rồi, tôi còn nghĩ ở cùng mọi người cho đỡ chán.”

“Chán thì chơi điện thoại.” Lê Chi nói.

“Vậy hôm nay cô còn livestream không?” Chu Tiện hỏi.

Lê Chi liếc nhìn củ cải nhỏ bên giường, “Không livestream thì lấy gì nuôi con tôi?”

“Vẫn là giờ hôm qua à?” Chu Tiện hỏi tiếp.

“Không chắc.” Lê Chi nói, “Xem tâm trạng, có thể buổi sáng, cũng có thể chiều ngủ dậy, hoặc sau khi ăn tối. Nói chung là giờ giấc không cố định.”

“Được, lúc cô livestream thì nhắn tôi một tiếng.” Chu Tiện nói rồi chợt nhớ ra điều gì, “À đúng rồi Lê đại sư, chúng ta thêm WeChat đi.”

“Được.” Lê Chi gật đầu, mở WeChat, đưa mã QR ra, rồi đưa điện thoại cho Lê Yến Kinh, “Con trai, đem điện thoại đưa cho cậu ấy quét.”

Lê Yến Kinh nhận lấy, liếc nhìn màn hình, bước tới trước giường bệnh của Chu Tiện, mặt không biểu cảm đưa màn hình điện thoại về phía cậu.

Chu Tiện quét mã xong, gửi yêu cầu kết bạn cho Lê Chi, “Ok Lê đại sư, tôi thêm cô rồi.”

Lê Yến Kinh nghe vậy lập tức quay người trở về bên giường bệnh của Lê Chi, trả điện thoại cho cô.

Lê Chi nhận lại điện thoại, đồng ý yêu cầu kết bạn, “Được.”

……

Bệnh viện xử lý rất nhanh.

Sau khi Lê Chi đề nghị thêm tiền để đổi sang phòng bệnh một người, không lâu sau đã có y tá đẩy cô sang phòng mới.

Cô quan sát phòng bệnh một lượt, mở miệng hỏi:

“Thế nào, con trai, thích thế giới chỉ có hai mẹ con không?”

Lê Yến Kinh không trả lời, lặng lẽ sắp xếp lại đồ dùng sinh hoạt vừa mang tới.

“Không nói tức là thừa nhận.” Lê Chi lại nói.

Động tác của Lê Yến Kinh khựng lại, khóe mắt lén liếc nhìn cô trên giường bệnh, nhưng vẫn không mở miệng phản bác.

Lê Chi cong môi cười, biết cậu đang ngại ngùng bướng bỉnh, liền không trêu nữa.

Cô thu hồi ánh nhìn, tựa lưng ngồi trên giường bệnh, nghĩ thời gian còn sớm, cũng không có việc gì làm, chi bằng livestream nửa tiếng.

“Con trai, mẹ chuẩn bị đi làm, con ngoan ngoãn ở đây nhé.”

Lê Yến Kinh ngẩng đầu nhìn cô, “Sớm vậy sao?”

“Không có việc gì thì đương nhiên phải kiếm tiền.” Lê Chi nói.

Cậu mím môi, “Mẹ không thể nằm nghỉ ngơi cho tốt sao… Kiếm tiền cũng đâu cần gấp lúc này… Hơn nữa mẹ không phải vừa kiếm được 4000 rồi sao?”

Lê Chi đưa tay chọc nhẹ vào khuôn mặt nghiêm túc của cậu, khẽ cười:

“Yên tâm đi, cơ thể của mẹ mẹ tự rõ, đã nói rồi thể chất mẹ khác người, tốc độ hồi phục tự nhiên nhanh hơn người thường rất nhiều.”

“Hơn nữa mẹ chỉ livestream khoảng nửa tiếng thôi, cũng không phải quá lâu, chỉ nói chuyện một chút, sao mà mệt được.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc