Ôn Ngư lật thi thể lại, động tác này khiến mùi tanh và mùi khét trong không khí càng thêm nồng nặc, xộc lên khiến người ta choáng váng.
Cố Yến nhìn động tác dứt khoát, lưu loát của nàng, không khỏi nhướng mày.
Ôn Ngư nói tiếp: “Phần ngực và bụng của hắn có thể nhận thấy phản ứng sinh tồn, dưới da có các điểm xuất huyết nhưng sau lưng thì hoàn toàn không có. Nói đơn giản là sau khi bị trói lên, người chết đã nhanh chóng tử vong vì sốc do đau đớn. Kết hợp với việc tay chân hắn bị nướng đến khô quắt lại, hung khí dùng để tra tấn không cần nói cũng biết.”
Cố Yến trầm giọng: “Hình phạt Bào Cách.”
Chỉ có hình phạt Bào Cách mới có thể gây ra kết quả như vậy. Hung thủ đã ép người chết ôm lấy cột đồng nung đỏ, vì nhiệt độ quá cao nên tay chân bị khô đi cực nhanh. Con người ai cũng có bản năng sinh tồn, người chết chắc chắn đã cố sức ngửa người ra sau, hơn nữa phần đầu không có nhiều mỡ như vùng ngực bụng, nên đầu của hắn mới có thể miễn cưỡng còn nguyên vẹn.
Ôn Ngư gõ gõ lên mặt bàn: “Hơn nữa, để thi thể trông giống như bị thiêu chết hơn, hung thủ còn định lật mặt thi thể để nướng thêm lần nữa, nhưng thủ pháp... có lẽ không được thuần thục cho lắm. Có thể là do nhiệt độ quá cao hoặc cũng có thể do mỡ người tan chảy nên khó khống chế, cuối cùng đã không thành công.”
Cũng chính vì thế mà hung khí hay nói đúng hơn là hình cụ mới lộ ra rõ ràng như vậy.
Sau khi rửa tay, nàng lật xem hồ sơ khám nghiệm đặt trên quầy bên cạnh. Nguyên chủ không biết chữ nhưng nàng thì lại nhận ra chữ phồn thể, vì vậy phân biệt không hề khó khăn.
Hồ sơ khám nghiệm xác định nguyên nhân cái chết của tử thi đầu tiên là do bị thiêu, hơn nữa là đốt xác sau khi chết, điều này về cơ bản là sai.
Một ngỗ tác không chỉ đơn thuần là khám nghiệm tử thi, những manh mối hiện ra trên thi thể nhiều hơn trong tưởng tượng rất nhiều. Ví dụ như thi thể chết vì hình phạt Bào Cách này, nếu chỉ đơn giản kết luận là bị thiêu chết thì độ khó điều tra sẽ tăng lên đáng kể. Dù sao bây giờ cũng là mùa thu, trời hanh vật khô, chỉ cần tùy tiện kéo lên núi đốt là rất khó bị phát hiện.
Nhưng sau khi Ôn Ngư đến, phạm vi điều tra đã được thu hẹp lại vài lần. Đầu tiên, hình cụ của hình phạt Bào Cách là một cột đồng khổng lồ lại còn phải đốt lửa trong đó. Thứ này rất khó mua được, rất có thể là do hung thủ thường xuyên mua nguyên liệu rồi tự mình chế tạo.
Ôn Ngư suy nghĩ, nhớ lại nội dung mình từng thấy trong sách giáo khoa: “Phân tro và sáp chắc là không khó kiếm đâu nhỉ?”
Pháp thất sáp dùng để đúc đồng cần những thứ đó.
Cố Yến híp mắt: “Nhưng mỏ đồng thuộc quyền quản lý của triều đình, dân gian muốn khai thác cũng cần triều đình đồng ý.”
Ôn Ngư sáng mắt lên: “Mỏ đồng do triều đình quản lý thường dùng để đúc tiền, còn của dân gian thì có thể là lễ khí hoặc nhạc cụ. Những thứ này có định lượng không?”
Cố Yến thản nhiên đáp: “Tuy có định lượng nhưng nước trong đó lại rất sâu.”
Ôn Ngư hiểu ra, xem ra dù là cổ đại hay hiện đại thì vĩnh viễn sẽ có người muốn ăn chặn bỏ túi riêng. Tuy triều đình có luật pháp nhưng không chống lại được lợi ích khổng lồ, chuyện này nếu liên lụy thì quá sâu rồi.
Manh mối này nếu muốn đào sâu điều tra thì độ khó cực cao. Ôn Ngư vốn định bắt đầu từ nguồn gốc của đồng, nhưng nếu cứ tra theo hướng này, e là phải tra đến sang năm.
Vẫn phải nhanh chóng điều tra rõ thân phận người chết.
Cố Yến vốn định để Ôn Ngư tiếp tục khám nghiệm tử thi thứ hai nhưng Ôn Ngư lại tỏ vẻ đến con lừa kéo xe cũng phải được nghỉ uống nước chứ. Cố Yến không hiểu hết những câu nói kỳ lạ của nàng nhưng đại khái cũng đoán được đó chẳng phải lời hay ho gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

