Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Kinh Doanh Thời Tận Thế, Tôi Mở Khách Sạn Nằm Thắng Chương 5:

Cài Đặt

Chương 5:

Trong tay người đàn ông nắm chặt một cây cỏ màu đỏ, tỏa ra hơi nóng rực.

[Phát hiện thực vật cấp ba cỏ Viêm Dương, có thể thu thập trực tiếp.]

Cố Niệm sửng sốt: "Anh còn đứng dậy được không?"

Người đàn ông ngất xỉu trên mặt đất, không có một chút phản ứng nào. Cô đành phải cất cây cỏ đó vào ba lô hệ thống, rồi bế cô bé lên lầu.

Ngay khi chạm vào cây cỏ, Sách Thực Vật Toàn Thư cũng đồng thời sáng lên.

[Thu thập thành công thực vật cấp ba cỏ Viêm Dương, thưởng 3000 điểm, hạt giống cỏ Viêm Dương x1!]

Trong ba lô hệ thống có thêm một hạt giống màu đỏ to bằng hạt đậu Hà Lan. Lại là một vị thảo dược biến dị.

[Cỏ Viêm Dương: Có thể giải hàn độc, tăng cường linh lực thuộc tính hỏa trong cơ thể, chống lại độc tố thuộc tính hàn.]

Xem ra cô bé này đã trúng hàn độc, Cố Niệm đặt cô bé lên giường phòng 202, đắp chăn bông mới lên, rồi đổi bốn túi chườm ấm từ cửa hàng bỏ vào trong chăn. Thân nhiệt của cô bé rất thấp, lạnh như một tảng băng, tỏa ra khí lạnh.

Quan sát kỹ, hơi thở của cô bé đều đặn và nhẹ nhàng, sờ vào vẫn còn mạch đập, Cố Niệm thở phào nhẹ nhõm. Hệ thống nói ăn trực tiếp cỏ Viêm Dương có thể giải hàn độc cấp ba.

Bây giờ cô bé đang hôn mê nên không thể ăn trực tiếp, còn cách sắc thành thuốc thế nào thì hệ thống cũng không có câu trả lời. Cô đành phải xuống lầu, kéo người đàn ông kia từ bên ngoài vào.

[Chúc mừng bạn, đã tiếp đãi thành công một vị khách, nhận được 1 tinh hạch cấp một, lần đầu tiếp đãi khách thưởng 1000 điểm.]

Ánh mắt Cố Niệm khựng lại, cô từ từ nhìn xuống chân mình.

Có một viên tinh hạch trong suốt, nó to bằng viên bi ve, có góc cạnh, nhìn kỹ sẽ thấy tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Nó rơi ra từ trong túi áo của người đàn ông, lăn đến bên chân cô.

[Gợi ý, tinh hạch cấp một có thể chiết xuất dung dịch Thanh Lọc cơ bản. Dung dịch Thanh Lọc cơ bản: Có thể thanh lọc độc tố thông thường trong cơ thể người; thanh lọc đất, giảm chỉ số phóng xạ; thanh lọc độc tính của thực vật và động vật, tăng giá trị sử dụng. Lưu ý: Không có tác dụng phụ.]

Cô cho cô bé uống dung dịch Thanh Lọc, không bao lâu sau, sắc môi của cô bé đã bớt xanh tím đi trông thấy. Dung dịch Thanh Lọc thật sự có tác dụng. Vài phút sau, lông mi cô bé run rẩy rồi từ từ mở mắt.

"Em tỉnh rồi à, cảm thấy sao rồi?" Cố Niệm khẽ cong môi cười.

"Đây là thiên đường sao?" Phương Nguyệt cứ ngỡ mình đã chết thật rồi. Trong không khí tỏa ra một mùi hương dễ chịu, chị tiên nữ xinh đẹp đang dịu dàng cười với cô bé.

"Không phải, chị tên Cố Niệm, đây là khách sạn của chị."

"Khách sạn? Vậy là em còn sống sao?" Đôi mắt Phương Nguyệt lập tức sáng rỡ.

Cố Niệm cười gật đầu, cô bé kích động nói: "Chị ơi, cảm ơn chị đã cứu em! Chị... chị có biết ba em ở đâu không?"

Còn chưa kịp trả lời, đã nghe thấy dưới lầu có người đang gọi: "Nguyệt Nguyệt! Nguyệt Nguyệt!"

Cửa phòng đang mở, Phương Nguyệt bật người ngồi dậy: "Ba, con ở đây! Con ở đây này!"

Trên cầu thang vang lên tiếng bước chân thình thịch. Một lát sau, người đàn ông trung niên râu ria xồm xoàm bước vào, mắt anh ta hằn đầy tơ máu.

Khoảnh khắc nhìn thấy Phương Nguyệt, ánh mắt anh ta đờ đẫn, dường như vẫn không thể tin được: "Nguyệt Nguyệt, con cảm thấy thế nào? Còn lạnh không, người có đau không?"

Phương Nguyệt cười lắc đầu, muốn đưa tay nắm lấy tay ba: "Ba ơi, con không lạnh nữa, người cũng không đau, thật sự thoải mái hơn nhiều rồi, không tin ba sờ trán con xem!"

Trên tay Phương Hữu Vi vẫn còn vết máu bẩn, anh tránh tay con gái, nhưng trong lòng cuối cùng cũng trút được tảng đá lớn. Xem ra mạng sống của con gái tạm thời đã được giữ lại!

Phương Nguyệt kéo góc áo ba mình, mắt sáng lấp lánh: "Ba ơi, là ba tìm chị Cố đến cứu con sao? Chị ấy nói đây là khách sạn của chị ấy, trước đây ba từng nói với con về thời trước tận thế... Ủa? Chị ấy đi đâu rồi?"

Phương Nguyệt đưa mắt nhìn quanh, phát hiện Cố Niệm đã biến mất. Phương Hữu Vi cũng vừa thoát khỏi cơn kích động và nhận ra, cô gái ban nãy đã rời đi tự lúc nào, bây giờ trong phòng chỉ còn lại hai cha con họ.

Cố Niệm không muốn làm phiền họ nên đã tự mình xuống lầu trước. Lúc này, Phương Hữu Vi mới cẩn thận quan sát môi trường trong phòng, càng nhìn càng kinh ngạc. Giấy dán tường màu kem sạch sẽ, sàn nhà sáng bóng, hai chiếc giường đơn giản dị, ga giường và gối màu trắng trông thật tinh tươm.

Bên tay trái là một chiếc tủ quần áo nhỏ xinh, bên trong treo vài cái móc, bên cạnh là một tấm gương soi toàn thân. Bên tay phải là phòng tắm, trên bồn rửa mặt bày biện các vật dụng vệ sinh cá nhân dùng một lần như kem đánh răng, bàn chải.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc